Dưới Bóng Tối Của Thành Phố

Chương 5: Người giỏi nhất lại là kẻ khiến anh đau nhất


Chương trước Chương tiếp

Đầu tháng Ba, khi học kỳ cuối cùng của lớp mười hai đã trôi qua được một tuần, trong lớp lại có thêm ba học sinh học nhờ — hai nữ một nam. Cậu nam sinh đó là một hôm đang học giữa tiết Ngữ văn thì bước vào, đầu uốn xoăn, nói giọng Trùng Khánh rất nặng, vừa mở miệng cả lớp đã cười rộ lên. Thấy vậy Lý Hành liền nói:
“Đừng cười nữa.”

Cậu con trai lúng túng bước vào lớp rồi cũng cười nói:
“Anh em đừng cười nữa, giọng Tứ Xuyên là thế đó, nghe quen là ổn thôi.”

Vừa dứt lời, cả lớp lại cười. Cậu ta thấy bên cạnh Lý Hành còn trống một chỗ liền ngồi xuống, xòe tay ra chào:
“Chào chào, hân hạnh hân hạnh.”

“Chào cậu, tôi là Lý Hành.”

Cậu con trai gãi đầu cười:
“Ồ, còn có cái chữ đó nữa à.”

Lý Hành gật đầu:
“Có chứ.”

Thầy Vương thấy lớp bị gián đoạn liền nói:
“Thôi được, mời bạn mới tự giới thiệu.”

Cậu tóc xoăn đứng dậy gãi đầu:
“Tôi là Vương Thịnh, lớn lên ở vùng ven Trùng Khánh…”

Mới nói được nửa câu, cả lớp lại cười, Lý Hành lại lên tiếng:
“Đừng cười nữa.”

Ứng Hạn Lâm khịt mũi:
“Nói không xong câu mà cũng học hành cái gì.”

Vương Thịnh sững lại rồi quay đầu:
“Liên quan gì đến cậu.”

Ứng Hạn Lâm ném bút xuống:
“Liên quan tới mẹ mày.”

Cả lớp im bặt. Thầy Vương đập bảng lau xuống bàn, bụi phấn bay lên:
“Ứng Hạn Lâm, ra ngoài ngay!”

Vương Thịnh là người rất dễ gần, suốt buổi nói chuyện trời nam đất bắc. Lý Hành cười suốt. Ngẩng đầu lên, cậu thấy Ứng Hạn Lâm đang đứng ngoài cửa nhìn mình. Lý Hành liếc đồng hồ trên tường rồi giơ bảy ngón tay — còn bảy phút nữa tan học. Người ngoài cửa không nhìn cậu, ánh mắt lơ đãng nhìn sang chỗ khác.

Tan tiết, Lý Hành dẫn Vương Thịnh đi vệ sinh. Trên đường quay về, hai người vừa đi vừa nói cười thì Ứng Hạn Lâm thò chân ra ngáng. Lý Hành không kịp tránh, ngã sấp xuống đất, tiếng vang rất lớn. Khi cậu bò dậy, mũi nóng lên, máu chảy ròng ròng từ hai lỗ mũi. Cậu đưa tay lên sờ, đầy máu.

Vương Thịnh vội đỡ đầu cậu ngửa ra sau:
“Ngửa đầu lên!”
Rồi lấy giấy trong túi nhét vào mũi cậu.

Lý Hành kinh ngạc nhìn Ứng Hạn Lâm. Hắn sững lại một giây, rồi lại cong môi cười khinh:
“Đúng là đồ gà mờ.”

Cậu không hiểu mình đã làm gì sai để chọc giận hắn. Đến giờ ăn trưa, Lý Hành cầm hộp cơm đứng ở cửa lớp nhìn vào, đợi xem Ứng Hạn Lâm có nhờ mình lấy cơm không. Nhưng hắn chỉ vắt chéo chân ngồi phía trong, không nói gì.

Vương Thịnh khoác vai cậu, hai người cười nói đi căn-tin.

Vương Thịnh là học sinh ở ký túc xá tầng hai. Ăn xong Lý Hành còn dẫn cậu ta đi xem phòng, tìm giường, giúp trải chăn.

Vương Thịnh ôm vai Lý Hành rung rung:
“Lý Hành, cậu tốt thật, tôi cảm động chết mất.”

Mấy người trong phòng trêu:
“Lý Hành nổi tiếng là người tốt mà. Biết trạm cứu hộ động vật không? Tôi thấy cậu giống mấy người chuyên cứu mèo chó lang thang ấy, ha ha.”

Vương Thịnh cười:
“Chửi ai là mèo chó thế.”

Lý Hành cười:
“Nhà tôi chỉ có một mình tôi, nên việc gì cũng quen giúp người khác.”

Buổi trưa hai người không ngủ, cùng nhau sửa lại chiếc máy chơi game mà mẹ Ứng Hạn Lâm đưa hôm trước. Chiều về lớp, Lý Hành mang máy đó đưa cho cậu nam sinh từng cãi nhau với mình. Cậu ta cầm máy mà mặt đỏ bừng, nhìn rất lâu không dám nhận.

“Cậu cầm chơi đi, tôi không rành cái này.” Lý Hành nói.

Cậu ta vừa định đưa tay ra thì Ứng Hạn Lâm chống cằm lên bàn nói:
“Đồ xịn chơi quen rồi thì mấy thứ rẻ tiền này sao chịu nổi.”

Mặt cậu nam sinh đỏ bừng, hất mạnh máy xuống đất, quay sang Lý Hành:
“Cậu đang sỉ nhục tôi à?”

“Không phải, tôi thật sự cho cậu chơi mà.” Lý Hành vội giải thích.

Linh kiện văng đầy đất, một con ốc lăn đến chân Ứng Hạn Lâm. Lý Hành cúi xuống nhặt, Ứng Hạn Lâm đạp lên con ốc, khạc nhổ:
“Mày giống con chó nhà tao, gặp ai cũng vẫy đuôi.”

Lý Hành không đáp, nhặt hết linh kiện, quay về chỗ cùng Vương Thịnh lắp lại lần nữa rồi đưa máy cho cậu. Vương Thịnh ôm chiếc máy, cười rạng rỡ.

Sau khi tách khỏi Ứng Hạn Lâm, Lý Hành và Vương Thịnh thân thiết hơn. Vì khác giọng nên mỗi lần nói chuyện đều có chuyện cười, nhưng Vương Thịnh là người rất tốt. Có lần mẹ cậu ta ngồi xe đường dài cả ngày tới thăm, mang theo một túi đặc sản, Vương Thịnh chia một nửa cho Lý Hành.

Lý Hành nghĩ, sắp tốt nghiệp rồi, cuối cùng mình cũng có một người bạn thật sự. Bình thường cậu hòa nhã với mọi người, quan hệ đều ổn, nhưng không thân ai. Gặp Vương Thịnh, cậu có cảm giác như gặp tri kỷ muộn màng.

Nhưng Vương Thịnh chỉ học ở đây được một tháng. Một hôm trong giờ học, cậu nói với Lý Hành:
“Lý Hành, tôi không thi đại học nữa. Nhà có chuyện, tôi phải về. Nếu còn học được, năm sau tôi quay lại thi. Tôi để lại cho cậu số điện thoại ở quê tôi, nếu cậu không tiếc tiền gọi đường dài, sau này đỗ đại học nhớ báo tin mừng cho anh em nhé.”

Lý Hành nghe xong, rất lâu mới gật đầu.

Chiều cuối tuần đó, Lý Hành tiễn Vương Thịnh ra bến xe, nước mắt cứ chực trào. Vương Thịnh vỗ vai cậu:
“Thôi, đừng có ẻo lả. Lần sau anh quay lại tìm cậu.”

Ứng Hạn Lâm nghĩ Vương Thịnh đi rồi, Lý Hành lại có thể để mình sai bảo.

Kỳ thi khảo sát lần hai của khối mười hai đến.

Cậu nam sinh ngồi bên phải Lý Hành đã bàn sẵn chuyện xin đáp án tiếng Anh. Ứng Hạn Lâm vừa xoay bút vừa liếc cậu:
“Này lớp trưởng, lát nữa trông cậy vào cậu đấy.”

Lý Hành không nói gì. Gần nộp bài, cậu không đưa đáp án cho Ứng Hạn Lâm, mà đưa cho cậu bên phải.

Ứng Hạn Lâm chờ một lúc, bắt đầu đá vào ghế cậu:
“Ở với con chó xoăn kia lâu quá, mày bắt đầu to gan rồi à?”

Vương Thịnh là người bạn duy nhất cậu thật sự có, vậy mà cũng bị gọi là chó. Lý Hành tức giận quay lại:
“Mày có bệnh à? Liên quan gì đến mày!”

Vừa dứt lời, Ứng Hạn Lâm đạp đổ ghế cậu. Lý Hành ngã xuống đất, cả phòng thi cười ầm. Giám thị bước vào hỏi:
“Có chuyện gì?”

Ứng Hạn Lâm đáp:
“Thưa thầy, cậu ấy bị hạ đường huyết nên ngất.”

Lý Hành không nói gì, đứng dậy phủi bụi rồi tiếp tục làm bài.

Khi có kết quả, tất cả đều sốc — Ứng Hạn Lâm gần như môn nào cũng rất cao, tổng điểm còn hơn Lý Hành mười điểm, đứng nhất lớp.

Trên lớp hắn ngủ suốt mà vẫn giỏi như vậy, các giáo viên bắt đầu nuông chiều hắn hơn. Có lần hắn đến muộn hai mươi phút trong giờ tiếng Anh, cô giáo vẫn cho vào mà không nói gì.

Một lần khác, thầy toán gọi Lý Hành giải bài, cậu suy nghĩ mãi chưa ra, thầy liền quay sang gọi Ứng Hạn Lâm. Hắn lập tức nói ra cách giải, thầy cười hiền:
“Cuối cùng cũng có người làm được.”

Lý Hành bỗng nhận ra, từ lâu đến giờ, cậu đã bị hắn lừa.



Bình luận
Sắp xếp
    Loading...