Trên một con đường nhỏ trong rừng cây khá yên tĩnh, Vương Tiểu Long và Tôn Lan Phương đi song song với nhau.
“Vương Tiểu Long, tối muộn thế này anh chạy tới tìm tôi rốt cuộc có chuyện gì?” Tôn Lan Phương khó hiểu nhìn anh hỏi.
Vương Tiểu Long lấy tấm thẻ ngân hàng ra, đưa cho Tôn Lan Phương.
“Đây, trả lại cho chủ cũ.”
“Anh phát hiện ra rồi à?” Tôn Lan Phương liếc một cái liền nhận ra tấm thẻ trong tay Vương Tiểu Long chính là thẻ mà bà Tôn để lại cho mình. “Đây là tiền em đầu tư cho anh mở phòng khám. Sau này anh kiếm được tiền thì phải trả em, hơn nữa em cũng coi như là cổ đông.”
“Đây là tiền sinh hoạt và học phí của em, anh không thể nhận. Còn sau này nếu kiếm được tiền, chắc chắn sẽ chia cho em.” Vương Tiểu Long cười nói.
Nhưng Tôn Lan Phương lại không chịu nhận, cô liên tục xua tay.
“Những ngày anh khám bệnh ở nhà em, tiền kiếm được đều đang ở chỗ em. Tiền sinh hoạt thì đủ rồi, còn học phí mỗi năm mới đóng một lần, năm sau mới cần. Bây giờ anh đang cần tiền…”
Trong lòng Vương Tiểu Long có chút cảm động, anh thầm cảm khái rằng Tôn Lan Phương đúng là ngoài lạnh trong nóng.
“Được rồi, vậy anh tạm nhận. Nhưng sau này nếu em cần tiền thì cứ nói với anh. Từ giờ mọi chi phí của em anh bao hết.” Vương Tiểu Long cười nói.
Hôm qua tiền thuê mặt bằng đều do Bạch Liên trả, vừa ra tay đã hơn một triệu tệ, điều này khiến Vương Tiểu Long cảm thấy có chút khó xử, cũng thấy mình mắc nợ Bạch Liên rất nhiều.
Mà tiếp theo còn phải mua thiết bị y tế và các loại dược liệu Đông y.
Vương Tiểu Long không muốn tiếp tục dùng tiền của Bạch Liên nữa.
“Cút đi! Như vậy chẳng phải thành anh bao nuôi em à?” Tôn Lan Phương trừng mắt nhìn Vương Tiểu Long.
“Có gì không tốt đâu?” Vương Tiểu Long cũng đùa lại.
“Tốt cái đầu anh!” Tôn Lan Phương hừ một tiếng không hài lòng.
Hai người đi thêm vài bước, Tôn Lan Phương lập tức quên luôn chuyện vừa nói. Cô nhớ lại chuyện lúc nãy nên hỏi:
“À đúng rồi, vừa rồi anh nói đại ca Long có vấn đề về tim, có phải thật không?”
Sử Đại Long là người khá tốt. Vì hắn không muốn người khác biết nên Vương Tiểu Long cũng không nói ra.
Anh cười đáp: “Không đâu, anh chỉ nói bừa thôi.”
“Ồ.” Tôn Lan Phương thật sự tin như vậy.
Sau khi đưa Tôn Lan Phương về ký túc xá, Vương Tiểu Long vừa đi chưa được bao xa thì nhìn thấy Sử Đại Long đứng dưới một gốc cây lớn, rõ ràng đang đợi anh.
“Anh em, lúc nãy cậu nói tim tôi có vấn đề. Cậu thật sự bắt mạch ra được, hay chỉ đoán bừa?” Sử Đại Long hỏi thẳng.
Vương Tiểu Long là con nhà nông chính gốc, người mà anh thích nhất chính là kiểu người tính cách thẳng thắn như vậy.
Anh gật đầu:
“Bắt mạch ra. Nhịp đập và tần suất mạch tim của cậu có chút bất thường.”
Sử Đại Long thở dài:
“Vậy thì cậu đúng là một cao thủ Đông y. Tôi bị viêm cơ tim, loại bệnh này bệnh viện bình thường không kiểm tra ra được, phải đến nơi có thiết bị phân tích sinh hóa mới phát hiện.”
“Bắt mạch là phương pháp mà tổ tiên chúng ta truyền lại mấy nghìn năm, đương nhiên có chỗ độc đáo của nó.” Vương Tiểu Long nhìn Sử Đại Long rồi mạnh dạn đoán:
“Nếu tôi đoán không sai… việc cậu giải tán Thập Tam Thái Bảo có lẽ cũng liên quan đến căn bệnh này đúng không?”
Sử Đại Long cũng không giấu Vương Tiểu Long:
“Đúng vậy. Năm ngoái khi tham gia kiểm tra sức khỏe trước giải tán thủ toàn thành phố thì phát hiện ra bệnh này. Vì vậy năm ngoái tôi không tham gia thi đấu. Sau đó tôi mới lập cái nhóm này để giết thời gian. Bây giờ bệnh ngày càng nặng, không lâu nữa tôi cũng phải ra nước ngoài chữa trị.”
Viêm cơ tim là căn bệnh có thể gây chết người.
Thực ra bất kỳ bệnh nào liên quan đến tim gần như đều nguy hiểm.
Tim được xem là một trong hai tử huyệt lớn của cơ thể con người, tử huyệt còn lại chính là não.
“Thôi được rồi, phía trước là cổng trường rồi. Đến đây thôi. Lúc nãy cũng cảm ơn cậu vì không nói bệnh của tôi ra. Tôi không muốn mấy anh em kia lo lắng.” Sử Đại Long nói với vẻ cảm kích.
Từ đầu đến cuối, Sử Đại Long không hề hỏi Vương Tiểu Long một câu:
Nếu đã bắt mạch ra bệnh tim… vậy có chữa được hay không?
Có lẽ vì Vương Tiểu Long quá trẻ.
Cũng có thể vì Đông y cổ truyền đã mất dần uy tín trong xã hội.
So với các cơ sở y tế hiện đại ở nước ngoài, một “bác sĩ Đông y ba không” như Vương Tiểu Long không có chút sức thuyết phục nào.
Nhưng trong lòng Vương Tiểu Long lại khá có nắm chắc.
Anh dừng bước, nhìn Sử Đại Long rồi nghiêm túc nói:
“Sử Đại Long, tôi hỏi cậu một câu. Nếu bệnh của cậu… tôi có thể chữa được thì sao?”
Sử Đại Long nghe Vương Tiểu Long nói vậy thì nhất thời sững sờ, một lúc lâu vẫn chưa kịp phản ứng.
Một lát sau hắn mới hoàn hồn, lắc đầu cười khổ:
“Anh em, tôi biết cậu có chút bản lĩnh. Bệnh của tôi tuy không phải bệnh nan y, nhưng muốn chữa trị cũng rất khó.”
Hắn thở dài rồi nói tiếp:
“Bố mẹ tôi đã liên hệ giúp tôi một bệnh viện chuyên điều trị tim ở New York, tiền đặt lịch khám cũng đã nộp rồi.”
Vương Tiểu Long thẳng thắn nói:
“Nếu là người khác, tôi sẽ không dám đứng ra khoe khoang làm gì. Nhưng tôi khá khâm phục con người của cậu.”
“Bệnh của cậu… tôi không dám đảm bảo tuyệt đối, nhưng ít nhất có tám phần nắm chắc.”
“Thật hay giả vậy?” Sử Đại Long vẫn có chút không tin.
“Tin hay không tùy cậu. Nếu tin tôi thì cho tôi mười ngày. Nếu sau mười ngày không có hiệu quả, cậu vẫn có thể ra nước ngoài chữa trị.” Vương Tiểu Long nói.
Sử Đại Long nhìn Vương Tiểu Long với vẻ nghiêm túc, cuối cùng gật đầu:
“Được. Nói thật, tôi cũng không muốn ra nước ngoài, bỏ lại những anh em bạn bè ở đây.”
Nếu Vương Tiểu Long thật sự chữa được bệnh cho hắn thì đương nhiên là chuyện tốt nhất.
Hơn nữa Sử Đại Long cảm thấy Vương Tiểu Long là người đáng tin, nên quyết định tin anh một lần.
“Vậy quyết định thế nhé. Đây là địa chỉ, trong mười ngày này, mỗi ngày sau giờ học cậu đến đây.” Vương Tiểu Long đưa cho Sử Đại Long một tờ giấy, trên đó ghi địa chỉ nhà của Tôn Lan Phương cùng số điện thoại của anh.
Sử Đại Long cẩn thận cất tờ giấy đi.
…
Ngày hôm sau, Bạch Liên trước tiên liên hệ với một công ty trang trí, ký hợp đồng ý định sửa chữa.
Sau đó công ty bắt đầu tiến hành thi công theo bản thiết kế của Bạch Liên.
“Không ngờ chị Liên còn biết thiết kế nữa.” Vương Tiểu Long nhìn bản vẽ thiết kế mà Bạch Liên thức đêm làm xong, không khỏi khâm phục.
Vương Tiểu Long không hiểu về thiết kế, nhưng nhìn bản vẽ của Bạch Liên cũng có thể cảm nhận được rằng từ bố cục tổng thể của phòng khám cho đến chi tiết từng khu vực đều rất hợp lý.
“Chị học thêm ở đại học đấy.” Bạch Liên cười nói.
Việc sửa chữa tiến hành theo từng bước.
Sau đó Bạch Liên hỏi:
“Phòng khám phải có biển hiệu, cậu nghĩ nên đặt tên là gì?”
Tối hôm qua Vương Tiểu Long đã suy nghĩ về chuyện này.
“‘Phòng khám’ là cách gọi của Tây y. Chúng ta gọi là Âm Dương Y Quán đi?” Vương Tiểu Long nói.
Y thuật mà anh học là Âm Dương Y Thuật, vì vậy cái tên Âm Dương Y Quán quả thật rất phù hợp.
“Âm Dương Y Quán?” Bạch Liên khẽ nhíu mày, rõ ràng cô không hoàn toàn đồng ý. “Hai chữ ‘âm dương’ nghe có vẻ hơi… âm u, kỳ lạ.”
“Chị Liên, nói thật với chị, thứ tôi học chính là Âm Dương Y Thuật.” Vương Tiểu Long giải thích.
“Ồ, vậy thì được. Dù sao tên y quán cũng không quan trọng, chỉ là một cái tên thôi.” Bạch Liên gật đầu.
Sau đó hai người ra ngoài mua dược liệu.
Bạch Liên dẫn Vương Tiểu Long đến chợ bán buôn dược liệu Đông y lớn nhất thành phố Đông Nam.
Các loại dược liệu thường dùng trong Đông y có đến hàng trăm loại.
Chỉ riêng việc mua mỗi loại nửa cân, Vương Tiểu Long đã phát hiện ra tấm thẻ ngân hàng một trăm nghìn tệ trong tay mình chỉ như muối bỏ bể.
“Cái này… đắt quá.”
Ban đầu anh còn định tự thanh toán.
Nhưng khi nhìn thấy tổng chi phí gần chạm mốc bảy con số, Vương Tiểu Long chỉ có thể lúng túng cất lại thẻ ngân hàng của mình.
“Xem ra phải cố gắng làm việc thật tốt rồi.” Vương Tiểu Long cảm khái.
Chỉ riêng giai đoạn đầu, tiền đầu tư đã gần hai triệu tệ.
Hai khoản chi lớn nhất chính là:
- Tiền thuê mặt bằng
- Dược liệu Đông y và thiết bị y học
…