Nhân Viên Tạm Thời Ở Y Quán

Chương 35: Có thể chữa trị (1)


Chương trước Chương tiếp

Yên lặng.

Khu vườn sau vốn đang rất náo nhiệt bỗng chốc rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc.

“Trời ơi! Sao Sử Đại Long lại bị tên kia đánh một cái là gục vậy? Không phải đánh chết rồi chứ?”

“Chắc không đâu. Có phải đánh vào tim hay thái dương đâu, không thể chết ngay được.”

“Nhưng tên kia đúng là giấu nghề thật. Thời buổi này cao thủ toàn ở dân gian.”

Chỉ vài giây sau, đám đông lại ồn ào trở lại.

Còn những học sinh lớp mười thuộc Thập Tam Thái Bảo thì lập tức tụ lại bên cạnh Sử Đại Long – lúc này đang nằm bất tỉnh.

“Mau đưa đến phòng y tế đi!”

“Sao anh ra tay nặng vậy?”

Mọi người vừa vội vàng đỡ Sử Đại Long lên, vừa có vài học sinh thân với hắn quay sang trách Vương Tiểu Long.

Tôn Lan Phương tuy lo lắng cho Vương Tiểu Long, nhưng sự thật lúc này là Sử Đại Long bị đánh ngất nằm trên đất.

“Anh…” Tôn Lan Phương nhất thời không biết nói gì, rồi cũng tiến tới xem tình hình của Sử Đại Long.

Vương Tiểu Long chen qua đám đông, vừa đi vừa lớn tiếng nói:

“Nhường chút, tôi là bác sĩ.”

“Bác sĩ?”

Rất nhiều người tỏ vẻ nghi ngờ.

Nhưng Tôn Lan Phương lập tức lên tiếng:

“Ừm, anh ấy đúng là bác sĩ, còn là bác sĩ Đông y.”

Tôn Lan Phương không chỉ xinh đẹp mà tính cách còn hoạt bát, là một trong những hoa khôi của trường Thực nghiệm Đông Nam, nên khá có uy tín.

Nếu cô đã xác nhận thân phận bác sĩ của Vương Tiểu Long thì những người khác cũng không nghi ngờ nữa.

“Bác sĩ, anh xem Đại Long bị sao vậy?”

“Nói thật, anh ra tay cũng quá nặng rồi đấy. Đại Long còn chưa kịp kêu một tiếng đã ngã lăn ra bất tỉnh.”

Vương Tiểu Long chỉ cười không nói.

Anh dùng tay bấm vài cái vào huyệt Nhân Trung của Sử Đại Long.

Chỉ một lát sau, Sử Đại Long từ từ tỉnh lại.

“Ồ! Thật thần kỳ!”

“Đúng là lợi hại.”

Thấy Sử Đại Long lập tức tỉnh lại, những học sinh đứng xem đều tấm tắc khen ngợi, còn giơ ngón tay cái với Vương Tiểu Long.

Sử Đại Long sau khi tỉnh dậy thì đầu óc vẫn còn mơ hồ.

Một lúc sau hắn mới nhớ ra… mình đã bị Vương Tiểu Long đánh ngất.

Dường như đối phương đánh vào vùng bụng dưới của hắn, rồi không hiểu sao hắn liền bất tỉnh.

Sử Đại Long không hiểu Đông y, càng không biết những huyệt đạo trên cơ thể người, nên nghi hoặc nhìn Vương Tiểu Long:

“Lúc nãy anh làm sao mà đánh tôi ngất vậy?”

“Huyệt Cưu Vĩ.”

Vương Tiểu Long nói xong liền dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào huyệt Cưu Vĩ của Sử Đại Long.

Sử Đại Long toàn thân run lên, nhịp tim cũng hơi tăng nhanh.

Hắn lập tức hiểu ra, rồi thở dài:

“Anh tuy không phải người luyện võ. Ban đầu tôi thua không phục, nhưng bây giờ cũng có chút phục rồi. Nhưng nếu chúng ta đánh lại một trận, anh chắc chắn không thắng được tôi.”

Sử Đại Long từ nhỏ đã tham gia rất nhiều giải tán thủ, kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú.

Vì vậy hắn nhanh chóng hiểu ra nguyên nhân thất bại của mình.

Có hai nguyên nhân.

Thứ nhất là hắn khinh địch, quá chủ quan.

Thứ hai là Vương Tiểu Long không yếu như hắn tưởng, ít nhất Vương Tiểu Long dùng mưu tính trước, hơn nữa còn hiểu rất rõ huyệt đạo trên cơ thể người.

“May mắn thôi, may mắn thôi.” Vương Tiểu Long cười nói.

Chính anh cũng rất rõ thực lực của mình.

“Dù sao thì tôi cũng đã thua. Tôi nói được làm được. Bát Muội, nếu em muốn rút lui thì cứ rút lui, chúng tôi sẽ không cản nữa.” Sử Đại Long nói.

Tôn Lan Phương nói lời cảm ơn, rồi ánh mắt phức tạp nhìn Vương Tiểu Long.

Sau đó Sử Đại Long bỗng đưa ra một quyết định:

“Bát Muội đã rút lui, vậy nhóm Thập Tam Thái Bảo mà chúng ta miễn cưỡng lập nên… tôi quyết định giải tán. Sau này ai học thì lo học.”

Vương Tiểu Long biết rằng cái gọi là Thập Tam Thái Bảo thực ra chỉ là trò trẻ con chơi bời với nhau.

Nhưng không ngờ Sử Đại Long lại quyết định giải tán thật.

Chẳng lẽ hắn không chịu nổi cú sốc thất bại?

Nhưng nhìn thế nào cũng không giống.

Sử Đại Long là người luyện võ, theo lý mà nói phải nhìn chuyện thắng thua rất nhẹ mới đúng.

Vương Tiểu Long không biết rằng việc lập nên nhóm Thập Tam Thái Bảo thật ra khiến Sử Đại Long chịu không ít áp lực và gánh nặng.

Trong nhóm Thập Tam Thái Bảo, người thật sự có tiền có thế chỉ có Phạm Hồng Hưng đứng thứ tư.

Còn những người khác phần lớn chỉ là những học sinh giỏi từng sa sút, dần dần buông thả bản thân.

Hễ trong nhóm có ai gặp chuyện, đều phải để đại ca Sử Đại Long đứng ra giải quyết.

Vì vậy Sử Đại Long thật sự rất mệt mỏi, cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt sức.

Hôm nay vừa hay có cơ hội này, hắn rốt cuộc cũng hạ quyết tâm giải tán Thập Tam Thái Bảo.

“Đại Long, Bát Muội rút lui thì chúng ta tìm thêm một người khác vào, chẳng phải vẫn đủ Thập Tam Thái Bảo sao?”

“Đúng vậy, không thể giải tán được.”

Những học sinh khác trong Thập Tam Thái Bảo lần lượt lên tiếng.

Sử Đại Long thở dài rồi nói dứt khoát:

“Tôi đã quyết rồi. Nhưng dù Thập Tam Thái Bảo giải tán, tình nghĩa anh em vẫn còn. Sau này nếu các cậu gặp chuyện gì, vẫn có thể tìm tôi – Sử Đại Long.”

Vương Tiểu Long không quen Sử Đại Long lắm, nhưng trong lòng lại rất khâm phục con người này.

Sử Đại Long là người luyện võ, tính cách hào sảng, thẳng thắn, lại trọng tình trọng nghĩa.

“Giải tán… là vì tôi sao?” Vương Tiểu Long hỏi.

“Không liên quan đến cậu. Tôi đã nói rồi, tôi vốn muốn giải tán từ lâu.” Sử Đại Long nói với vẻ nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Vương Tiểu Long còn ít trải nghiệm nên không hiểu hết ý nghĩa của điều đó. Anh gật đầu:

“Ừ, không phải vì tôi là được. À đúng rồi, lúc nãy tôi đánh trúng huyệt Cưu Vĩ của cậu. Tôi kiểm soát lực chưa tốt lắm, để tôi bắt mạch xem có vấn đề gì không.”

Sử Đại Long định từ chối, nhưng thấy Vương Tiểu Long quá nhiệt tình nên đành gật đầu.

Vì lúc đó tình thế gấp gáp nên Vương Tiểu Long đã chọn đánh vào huyệt Cưu Vĩ.

Huyệt này tuy không phải huyệt chí mạng, nhưng cũng là yếu huyệt quan trọng của cơ thể. Nếu bị đánh mạnh có thể làm chấn động thành bụng, động mạch, tĩnh mạch, gan, mật, thậm chí ảnh hưởng đến tim, dẫn đến ứ huyết mà chết.

Vì vậy để cẩn thận, Vương Tiểu Long vẫn quyết định bắt mạch kiểm tra, như vậy anh mới yên tâm.

Người sáng tạo ra Âm Dương Y Thuật, Tôn Tư Mạc từng nói:

“Chỉ cần bắt mạch là có thể biết hết tình trạng của bệnh nhân.”

Trình độ bắt mạch cũng chính là yếu tố quyết định thực lực của một thầy thuốc Đông y.

Bắt mạch được chia thành ba cấp bậc, còn Vương Tiểu Long hiện tại chỉ ở cấp sơ cấp.

“Ồ?”

Vương Tiểu Long chăm chú bắt mạch cho Sử Đại Long, bỗng nhiên khẽ phát ra một tiếng kinh ngạc.

Hiển nhiên anh đã phát hiện ra điều gì đó.

Bề ngoài Sử Đại Long khỏe mạnh, tràn đầy sức sống.

Nhưng thông qua việc bắt mạch, Vương Tiểu Long vẫn nhận ra một vài vấn đề.

“Có lẽ mình bắt mạch nhầm chăng?” Vương Tiểu Long hơi nghi ngờ, sau đó đổi sang một phương pháp bắt mạch khác để kiểm tra lại.

Trong Đông y, mạch tượng có mạch phù và mạch trầm, cũng có mạch thực và mạch hư.

Vừa rồi Vương Tiểu Long kiểm tra mạch trầm và mạch thực, bây giờ lại chuyển sang kiểm tra mạch phù và mạch hư.

Nhưng sau khi cẩn thận cảm nhận nhịp đập và tần suất của mạch, Vương Tiểu Long phát hiện kết quả vẫn giống nhau.

Trong Đông y có bốn bước chẩn đoán: vọng – văn – vấn – thiết. Bắt mạch chỉ là một phần.

Vương Tiểu Long nhìn Sử Đại Long rồi khẽ hỏi:

“Thứ lỗi cho tôi nói thẳng… tim của cậu hình như…”

Anh không nói hết câu.

Bởi vì chỉ nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Sử Đại Long, anh đã biết mình đoán đúng.

Nhưng những người bạn của Sử Đại Long thì lại cho rằng Vương Tiểu Long đang nói nhảm.

“Anh Long khỏe như trâu vậy, tim có thể có vấn đề gì?”

“Chỉ bắt mạch mà biết tim có vấn đề à? Vậy bệnh viện khỏi cần máy móc luôn rồi.”

Sử Đại Long lén ra hiệu bằng ánh mắt với Vương Tiểu Long, dường như có điều khó nói, hoặc không muốn để bạn bè biết.

Vương Tiểu Long hiểu ý nên gật đầu, không tiếp tục nói về chuyện này nữa.



Bình luận
Sắp xếp
    Loading...