Mấy ngày nay Vương Cạnh có gì đó hơi khác lạ. Bề ngoài vẫn như thường, vẫn nói chuyện với Lý Hành, vẫn đi học, ăn cơm chung, nhưng cảm giác giữa hai người không còn giống trước nữa.
Ban đầu Lý Hành nghĩ cậu ấy đã không còn để tâm chuyện kia, vốn định tìm dịp nói rõ, nhưng mỗi lần vừa mở miệng lại thấy bầu không khí kỳ cục.
Dù vẫn ở cạnh nhau, anh vẫn cảm thấy có một khoảng cách vô hình. Có lần Lý Hành cầm chậu đi tắm, vừa đứng dưới vòi sen thì Vương Cạnh cũng bưng chậu bước vào.
Lý Hành vừa giơ tay chào, Vương Cạnh sững lại một giây rồi quay người đi thẳng ra ngoài.
Sáng nay cũng vậy. Trời vừa mưa xong, trên cửa sổ và ban công ký túc xá vẫn còn đọng những giọt nước mưa. Lý Hành vừa về phòng thì Hạ Giang bảo anh gọi Vương Cạnh ra thu quần áo đang phơi ngoài ban công, nói cái áo thun kia phơi gần mười ngày rồi, màu sắp bay hết.
Nói xong còn cười đùa:
“Trong ký túc này chỉ có Lý Hành là giống vợ của Vương Cạnh nhất, cậu nói gì nó cũng nghe.”
Vốn chỉ là câu nói chơi, ai ngờ lại bị Vương Cạnh vừa bước vào phòng nghe thấy. Sắc mặt cậu ta lập tức xấu đi, quay nghiêng người lặng lẽ đi vào trong.
Cảm giác xa cách đó khiến Lý Hành nhớ lại quãng thời gian cấp ba. Sau khi trải qua chuyện mấy hôm trước, anh càng không muốn trở thành người như vậy.
Trong bữa ăn, Lý Hành nhìn Vương Cạnh ngồi bên cạnh, cuối cùng vẫn hỏi:
“Cậu… để tâm lắm à?”
Vương Cạnh đẩy gọng kính, thở ra một hơi như trút được gánh nặng:
“Hành à, không phải tớ ghê tởm gì cậu, chỉ là cậu thử đổi góc nhìn mà nghĩ xem — bạn thân sống cạnh mình mỗi ngày, đột nhiên nói từng lên giường với đàn ông… mà tớ nghĩ tới cảnh đó là nổi da gà rồi. Chỉ là bây giờ tớ vẫn chưa chấp nhận nổi thôi.”
Lý Hành nhai miếng thức ăn, nói khẽ:
“Tớ không phải gay. Chuyện đó là bị ép.”
Lần đầu tiên anh có thể bình thản nói ra điều ấy. Những lời tưởng chừng sẽ chôn sâu trong lòng, khi nói ra lại khiến tảng đá đè nặng bấy lâu bỗng như rơi xuống.
Vương Cạnh sững lại, rồi đột ngột quăng đũa sang một bên, nhào tới khoác cổ anh:
“Hành, nói thật đi, cậu với hoa khôi kia có phải có gì không?”
Lý Hành liếc cậu ta:
“Sao có thể chứ.”
Vương Cạnh cười, vỗ vai anh:
“Đừng ngại, đều là người lớn rồi, cho dù chỉ là một đêm cũng chẳng sao.”
Lý Hành vội xua tay:
“Thật không có! Người ta là hoa khôi đó.”
Vừa dứt lời, có người vỗ vai anh. Quay đầu lại, đúng là hoa khôi Vân Úy đang bưng khay cơm tìm chỗ ngồi:
“Sao em nghe thấy hai người nhắc tới tên em vậy?”
Hai người nhìn nhau, Vương Cạnh lập tức đứng dậy bưng khay qua ngồi đối diện, nháy mắt với Vân Úy:
“Đây này, hoa khôi ngồi cạnh Hành đi. Hai người ngồi đối diện tôi, nhìn đã thấy mát mắt rồi, giữa trời nóng ăn cơm cũng ngon hơn.”
Lý Hành trừng cậu ta một cái, Vương Cạnh đẩy kính cười. Chuyện vừa rồi coi như trôi qua, cả hai ngầm hiểu mà không nhắc lại nữa, cứ như chưa từng xảy ra.
Vân Úy chống cằm nhìn Lý Hành:
“Chiều nay anh có tiết không?”
Lý Hành lắc đầu. Thứ sáu anh chỉ có lớp buổi sáng. Hai hôm nay mải nghĩ cách nói chuyện với Vương Cạnh, anh cũng không đi tập kịch, vì vai nam chính rất quan trọng, lại vắng mặt lâu như vậy nên anh gãi đầu ngại ngùng cười:
“Mấy hôm nay tôi bận chút việc nên không qua tập.”
Vân Úy nói:
“Vậy càng tốt, chiều anh rảnh thì đến tập bù cho tụi em đi.”
Lý Hành “ừ” một tiếng. Vương Cạnh thò đầu qua, đẩy kính cười, người cậu ta hơi mập, mỗi lần cười thịt trên mặt lại đẩy cả gọng kính lệch đi:
“Vân Úy mà cua được Hành nhà bọn anh thì đời này anh không hối tiếc.”
Vân Úy cười nhìn hai người:
“Hai anh thân nhau thật.”
Buổi chiều, Lý Hành đi cùng Vân Úy tới câu lạc bộ kịch. Lúc họ đến thì trong phòng chỉ có hai người — cô gái hôm trước mặc quân phục xanh, tên là Lưu Linh, đang cầm chiếc quạt giấy tự gấp quạt gió, và một người nữa là Ly Dương.
Họ Ly khá hiếm nên từ lần gặp trước Lý Hành đã nhớ, chỉ là người này ít nói, nét mặt lúc nào cũng nhàn nhạt.
Thấy Lý Hành tới, Lưu Linh cười tươi chạy ra:
“Đại soái ca tới rồi kìa!”
Ly Dương liếc anh một cái, gượng cười:
“Đến rồi à?”
Lý Hành gật đầu, bị gọi là “soái ca” nên hơi ngượng:
“Xin lỗi, mấy hôm nay tôi bận chút.”
Lưu Linh nói:
“Không sao, cũng chẳng có gì nhiều để tập, chủ yếu là soát lại lời thoại thôi. Bọn em là thành viên câu lạc bộ nên rảnh là qua đây.”
Kịch bản kể về một sinh viên đại học vào làm ở công ty ngoại thương, vì rào cản ngôn ngữ mà xảy ra đủ chuyện dở khóc dở cười.
Cảnh hôm nay là một đại diện công ty Nhật đến bàn hợp tác. Do nhầm chuyến bay, ông ta lạc mất nam chính ở sân bay, bèn bắt taxi tới khách sạn Hoa Viên đã hẹn.
Vì không biết tiếng Trung, ông ta dùng tiếng Anh nói “Garden Hotel”, nhưng tài xế nghe theo kiểu phát âm Nhật lại đưa ông ta tới đường Hộ Thái Gia Định.
Cảnh hôm nay chính là lúc nam chính đón được đại diện kia ở đó và hai người nói chuyện bằng thứ tiếng Anh phát âm lộn xộn.
Ly Dương đóng vai đại diện Nhật. Lý Hành vừa đọc lời thoại vừa không nhịn được cười, cầm kịch bản nói:
“Ai viết đoạn này vậy, Garden Hotel… ha ha, đúng là thiên tài.”
Vân Úy cười:
“Lưu Linh viết đó, cô ấy nghĩ mãi mới ra.”
Lưu Linh ghé lại:
“Chuyện thật đấy, lần trước em đi taxi nghe bác tài kể, thấy hay nên viết vào.”
Ba người cùng cười rộ lên.
Chỉ có Ly Dương không cười, nhìn Lý Hành nói:
“Lần đầu thấy cậu cười vui như vậy.”
Vân Úy cũng tiếp lời:
“Đúng đó, lần nào gặp anh cũng thấy anh trông buồn buồn.”
“Buồn buồn…” Lý Hành khựng lại. Nghĩ đến Ứng Hạn Lâm, anh biết dáng vẻ hiện tại của mình ít nhiều có liên quan tới người đó.
Anh cũng không rõ giữa mình và hắn rốt cuộc là quan hệ gì, chỉ biết hắn làm gì cũng chẳng cần lý do. Anh chỉ mong những chuyện cũ có thể chôn được thì chôn, quên được thì quên.
Giờ anh và Ứng Hạn Lâm không còn qua lại, chỉ cần anh không chọc tới hắn, mọi thứ đều có thể yên ổn.
Để nhanh nhập vai, Lý Hành khoác thêm áo vest. Ly Dương diễn cùng anh, vì đã quen lời thoại nên rất dễ bắt chước được giọng Anh kiểu Nhật.
Mỗi lần đến đoạn đó, Lý Hành lại phải che miệng nhịn cười.
“Nếu cậu còn không nghiêm túc, tôi không tập nữa đâu.”
Ly Dương nói rất nghiêm túc. Cậu ta vóc người nhỏ, da trắng đến mức hơi b*nh h**n, nhưng giọng nói lúc nào cũng rất điềm tĩnh.
Nghe vậy, Lý Hành lập tức nín cười.
Hai người tập được một lúc thì Vân Úy nhận điện thoại. Cô cúp máy rồi nói với họ:
“Em được gọi báo đậu thử vai rồi. Có một bộ phim mới sắp quay, vai nữ sinh, họ bảo em tới đó.”
Lưu Linh chạy tới ôm lấy cô, nhảy lên:
“Thật hả Vân Vân? Tuyệt quá! Cậu làm sao mà được vậy?”
Nghe câu đó, Vân Úy khựng lại, theo phản xạ quay đầu nhìn Lý Hành một cái rồi lại quay đi, mỉm cười:
“Hay quá… em có thể giống như Phương Phương rồi.”