Vị CEO Kỳ Quái

Chương 2: Cơ thể mềm mại


Chương trước Chương tiếp

Sau buổi xã giao, Lục Cảnh Long cảm thấy đầu đau như búa bổ. Cái cảm giác muốn ngủ mà lại ngủ không sâu thật sự khiến anh khó chịu vô cùng.

Trong cơn mơ hồ, anh cảm thấy có một người phụ nữ bước vào phòng mình. Cô vén chăn của anh lên rồi nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh. Sau đó rất bình thản chui vào trong vòng tay anh. Cô không có hành động gì quá mức, chỉ đơn giản vòng tay ôm lấy eo anh, dựa vào lòng anh, cùng anh ngủ.

Người đàn ông tuy đầu óc choáng váng nhưng vẫn giữ được chút tỉnh táo. Trong lòng anh đoán rằng, chuyện này chắc cũng giống như mọi lần — hoặc là có người đưa tới, hoặc là một cô người mẫu trẻ nào đó có việc cầu xin anh.

Chỉ có điều, kiểu đường hoàng bước thẳng vào phòng, thậm chí không thèm gõ cửa như người phụ nữ này thì anh vẫn là lần đầu gặp phải, thật khiến anh khó chịu. Nhưng lúc này anh thực sự quá mệt mỏi, đến cả tâm trạng ngồi dậy nổi giận đuổi người cũng không có.

Đợi một lúc, người phụ nữ này dường như thật sự không có ý định trêu chọc anh. Chẳng lẽ cô chỉ đơn giản ôm anh ngủ như vậy thôi sao?

Đúng là một người phụ nữ thông minh, Lục Cảnh Long thầm nghĩ. Ít nhất cô không chọn lúc này để chọc giận anh.

Cơ thể người phụ nữ tỏa ra một mùi hương rất dễ chịu. Không phải mùi nước hoa cao cấp, mà giống như mùi sữa tắm thoang thoảng hòa cùng mùi cơ thể tự nhiên. Mùi hương ấy khiến thần kinh luôn căng thẳng của anh dần dần thả lỏng.

Anh gỡ tay cô khỏi eo mình, rồi xoay người cô lại, để lưng cô áp vào lồng ngực anh. Cằm anh khẽ đặt l*n đ*nh đầu cô, như vậy anh có thể ngửi thấy mùi hương trong mái tóc cô rõ ràng hơn.

Cánh tay nặng trĩu của anh đặt lên vòng eo mềm mại của cô, giống như muốn trút hết những khó chịu và áp lực trong người lên cơ thể cô.

Người phụ nữ cũng nhanh chóng ổn định lại. Vòng eo cô mềm xuống, giống như đem sức nặng mà người đàn ông đặt lên mình chuyển sang chiếc giường mềm mại, rồi truyền xuống mặt đất.

Eo cô thật mềm, cảm giác chạm vào cũng không tệ.

Không thể cứ thế buông tha cô được, dù sao cũng là tự mình tìm đến cửa. Nhưng chuyện gì cũng có thể để sáng mai rồi tính, lúc này cơn buồn ngủ hiếm hoi đang kéo đến.

Người đàn ông mơ mơ màng màng suy nghĩ như vậy, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.

Hai người cứ thế ôm nhau ngủ, giống như một đôi tình nhân đã yêu nhau từ rất lâu, cùng ôm nhau bước vào giấc mộng.

Ánh nắng buổi sáng bên ngoài nhảy nhót, rực rỡ, dường như cố gắng hết sức muốn xuyên qua tấm rèm dày trong phòng để nhìn trộm tình hình bên trong.

Người đàn ông mơ màng mở mắt, cúi đầu nhìn người phụ nữ đang nằm trong lòng mình. Lúc này anh mới nhớ tới chuyện tối qua, liền chăm chú quan sát gương mặt cô.

Không phải là người phụ nữ đẹp nhất anh từng gặp, nhưng nhìn rất dễ chịu. Lúc này cô đang yên tĩnh nằm trong lòng anh, hàng mi dài như chiếc quạt xòe ra, ngủ rất an ổn.

Thế nhưng người đàn ông không chút do dự vén chăn lên, cởi bỏ áo ngủ trên người mình, rồi cũng không hề dịu dàng mà kéo lớp sa mỏng gần như trong suốt trên người cô xuống. Sau đó anh đặt cô nằm thẳng ra, đè lên người cô, cúi xuống cắn lấy đôi môi cô, tách hàm răng ra rồi đưa lưỡi vào chiếm lĩnh.

Cảm giác cũng không tệ, anh nghĩ.

Sau nụ hôn, anh men theo cổ cô, dần dần hôn xuống dưới. Hai tay anh cũng không hề nhàn rỗi, liên tục di chuyển trên cơ thể cô, đôi môi cũng theo đó mà dừng lại khắp nơi.

“Á…”

Đó là âm thanh đầu tiên anh nghe thấy từ người phụ nữ. Giọng nói mềm mại đặc trưng của phụ nữ. Giọng nói của phụ nữ anh đã quá quen thuộc.

Chỉ có điều âm thanh này không hề cố ý, không giống những tiếng rên mà anh từng nghe trước đây — những tiếng rên cố tình lấy lòng anh. Âm thanh này giống như tự nhiên bật ra.

Nhưng tại sao cô lại nhạy cảm đến vậy?

Ngay từ khi vừa hôn cô, anh đã cảm thấy người phụ nữ này dường như chẳng hiểu gì cả. Chẳng lẽ… là lần đầu?

Lục Cảnh Long hơi nghi hoặc.

Anh thật ra không quan tâm cô có phải trinh nữ hay không. Dù sao cũng chỉ là mỗi người lấy thứ mình cần. Một người phụ nữ chẳng hiểu gì nằm dưới thân mình như một cái xác, thật ra cũng chẳng có gì thú vị.

Nhưng mùi hương của cô thật sự rất dễ chịu. Làn da trắng mịn, vòng eo mềm mại, chạm vào khiến người ta không muốn buông tay.

Cuối cùng anh cũng chịu buông tha phần thân trên của cô, bắt đầu dừng lại ở vùng bụng.

Eo đúng là rất mềm.

Tay anh trượt xuống dưới, cảm giác mang lại quả nhiên là lần đầu.

Nhưng anh không có ý định tiếp tục chuẩn bị cho cô thêm nữa. Anh đã ngủ với rất nhiều phụ nữ, nhưng cho tới nay, chỉ từng dịu dàng với duy nhất một người.

Cảm xúc mà người phụ nữ cố gắng nhẫn nhịn cuối cùng cũng sụp đổ. Nước mắt trong mắt cô không kìm được lăn xuống, chảy vào mái tóc. Cơ thể cô cũng bắt đầu vặn vẹo, như muốn trốn khỏi anh.

Người đàn ông biết cô đang đau, nên cũng không lập tức tiếp tục động tác. Nhưng cô cứ liên tục giãy giụa và vùng vẫy, dường như lại k*ch th*ch anh.

Người đàn ông chợt nắm chặt vai người phụ nữ, khàn giọng quát lên:

“Đừng động!”

“Thả lỏng!”

“Nếu cô còn k*ch th*ch tôi nữa, cô sẽ càng khó chịu hơn ngay lập tức!”

Đây là lần đầu tiên người phụ nữ nghe thấy giọng nói của anh. Giọng anh trầm khàn, đầy từ tính, có chút nghiêm khắc, lại pha lẫn d*c v*ng mãnh liệt. Người phụ nữ ngoan ngoãn chịu đựng, không dám giãy giụa nữa.

“Hít thở sâu!”

Người phụ nữ làm theo.

“Thả lỏng!”

Cô cũng cố gắng hết sức làm theo.

Dần dần, nhịp điệu của hai người bắt đầu hòa vào cùng một tiết tấu. Người đàn ông rất hài lòng, thậm chí còn có chút cảm giác thành tựu. Chỉ là đối với người phụ nữ mà anh khó khăn lắm mới “điều chỉnh” được này, anh lại không hề có ý định giữ cô lại bên mình.

Cuộc sống vốn là như vậy, những khoảnh khắc đẹp đẽ thường chỉ tồn tại trong thời gian rất ngắn. Nếu cố chấp giữ lại, nó sẽ biến thành sự ràng buộc, cuối cùng ngay cả chút hồi ức đẹp đẽ còn sót lại cũng sẽ tan biến sạch sẽ. d*c v*ng của phụ nữ giống như một cái hố không đáy đáng sợ, dù là trên giường hay ngoài đời. Anh không phải không có khả năng thỏa mãn họ, chỉ là anh không thích làm vậy, bởi vì anh ghét bị ràng buộc.

Vì thế, anh là một kẻ phong lưu.

Đã từng có một người phụ nữ khiến anh thử quay đầu lại. Nhưng khi quay đầu, anh lại vấp phải một cú quá đau.

Từ đó về sau, anh không còn muốn tin vào tình yêu nữa.

Lên giường, chẳng qua chỉ là d*c v*ng của con người mà thôi.

Người đàn ông nhanh chóng mặc quần áo, ung dung ký tên mình lên tấm séc rồi đặt nó lên chiếc tủ đầu giường. Người phụ nữ ôm đầu gối ngồi trên giường, liếc nhìn tấm séc một cái, nhưng không hề đếm xem trên đó có bao nhiêu con số không.

Thấy người đàn ông đã gần mặc xong và chuẩn bị rời đi, cuối cùng cô vẫn yếu ớt lên tiếng:

“Em không phải muốn tiền.”

Người đàn ông quay đầu lại, thản nhiên nhìn cô một cái.

“Ồ? Vậy là muốn vai nữ chính nào đó sao? Hay cô là người mẫu? Nói với trợ lý của tôi đi, cậu ta sẽ xử lý mọi thứ.”

“Ông nội bảo em ở bên cạnh anh!”

Giọng nói có chút rụt rè nhưng vô cùng rõ ràng vang lên trong căn phòng.

Người đàn ông đang định bước ra ngoài nghe vậy liền lập tức quay phắt đầu lại. Người phụ nữ chỉ có thể trơ mắt nhìn ánh mắt anh từ kinh ngạc chuyển sang chán ghét, rồi dần dần hóa thành tức giận.

Dù mạnh mẽ đến đâu, một người phụ nữ cũng khó mà chịu nổi ánh mắt sắc lạnh ấy. Cô đành cúi đầu xuống.

Thật là sơ suất.

Người có thể dễ dàng bước vào phòng anh như vậy, làm sao có thể là người bình thường. Xem ra sau đại tỷ và nhị ca, cuối cùng cũng đến lượt anh rồi.

Ông già kia muốn đặt một “cái camera” bên cạnh anh sao? Chuyện đó tuyệt đối không thể xảy ra, anh sẽ không bao giờ thỏa hiệp!

Một lúc lâu sau, người đàn ông mới lạnh lùng nói:

“Cô đừng hòng!”

Nói xong, anh đóng sầm cửa bước ra ngoài.

Âm thanh cánh cửa va mạnh vang vọng trong căn phòng. Người phụ nữ bỗng cảm thấy có chút lạnh, liền kéo chặt tấm chăn trên người hơn.



Bình luận
Sắp xếp
    Loading...