Từng Bước Kinh Hoa: Thịnh Sủng Quỷ Vương Phi

Chương 18: Nuôi Dưỡng Vong Hồn


Chương trước Chương tiếp

"Sao có thể? Chị Thúy Châu không nhìn thấy Yến Vương à?" Minh Nguyệt ngạc nhiên nhìn cô, rất thẳng thắn nói, "Suýt chút nữa em quên mất, trước đây Đại Tư Mệnh có nói với em rằng ông ấy đã thi triển thuật âm dương trên người điện hạ, như vậy cho dù yêu tà có xông vào, rất có thể cũng sẽ không nhìn thấy anh ấy, nhưng sao chị Thúy Châu có thể không nhìn thấy!"

Thúy Châu vội nói: "Sao chị có thể không nhìn thấy? Chị chỉ bị doạ đến nỗi nói nhầm thôi."

Minh Nguyệt không vạch trần cô: "Vậy bây giờ em sẽ cõng Yến Vương ra ngoài."

"Minh Nguyệt!" Thúy Châu ngăn cô lại, "Bây giờ em cõng Yến Vương ra ngoài như thế, Tiểu Cao cũng không nhìn thấy, anh ta nhất định sẽ cho rằng chúng ta đang lừa anh ta..."

"Vậy phải làm sao?"

"Chúng ta phải giải trừ thuật trên người Yến Vương!"

"Nhưng... Được rồi!" Minh Nguyệt tỏ vẻ khó khăn, rồi cắn răng nói, "Dù sao trong phủ cũng chẳng còn ai, để sống, em cũng chẳng quan tâm được nữa! Chị Thúy Châu, chị giúp em ấn chỗ này nhé!"

"Chỗ này à?"

"Vâng!"

Cả chiếc giường đều trống, Triệu Minh Nguyệt giả vờ loay hoay, cô thấy mình thực sự rất diễn!

Nhưng Thúy Châu lại tin lời cô, ấn đúng vào chỗ đó. Cô biết Triệu Minh Nguyệt, dù có chút thông minh nhưng chẳng qua chỉ là đứa ăn mày được quản gia đưa vào phủ, nên không hề đề phòng.

Triệu Minh Nguyệt lại nhân lúc cô cúi xuống ấn vào chiếc giường trống, cầm Kim Cang Chử đâm thẳng từ phía sau vào tim cô!

"A------"

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Thúy Châu quay đầu nhìn Minh Nguyệt, không hiểu hỏi: "Minh Nguyệt, sao em..."

Pháp lực của Kim Cang Chử bung ra, Thúy Châu lại kêu lên thảm thiết. Khuôn mặt Tiểu Cao lúc này xông ra từ khuôn mặt Thúy Châu, suýt chút nữa cắn xé Triệu Minh Nguyệt, hắn gầm lên: "Mày đang làm cái quái gì thế..."

Mặt lại biến về Thúy Châu, khóc hỏi: "Minh Nguyệt, sao em lại hại chị..."

Rồi khuôn mặt vặn vẹo, biểu cảm âm trắc, phát ra tiếng cười, hung hăng nói: "Triệu Minh Nguyệt, mày dám lừa tao!"

Cô ấy lao về phía Triệu Minh Nguyệt.

Triệu Minh Nguyệt cầm đào mộc kiếm lên chặn, tay Thúy Châu chạm vào đào mộc kiếm bị đốt cháy thành bột đen, bỏng đến nỗi rụt tay lại, cô nhìn Triệu Minh Nguyệt nói: "Mày là âm dương sư?"

Liên quan đếch gì đến mày!

Minh Nguyệt chẳng có tâm trạng nói nhảm với cô, hai tay kẹp lấy một đạo phù, bôi lên đào mộc kiếm, đọc thần chú rồi phóng về phía Thúy Châu. Phù văn đánh ra khói đen trên người Thúy Châu, nhưng không thể ngăn được cô.

Triệu Minh Nguyệt cầm xâu Phật châu trên bàn, ném thẳng vào cô!

Phật châu nổ từng hạt trên người cô, Thúy Châu bị đánh lùi từng bước, cuối cùng bị găm vào tường.

Trái tim cô cắm pháp khí Kim Cang Chử, cơ thể bị Phật châu liên tiếp đánh trúng, thân xác vốn lành lặn của Thúy Châu cuối cùng xuất hiện vô số vết tích mục nát, cô cúi đầu, tóc tai rũ rượi, giọng nói âm trắc vang lên:

"Triệu Minh Nguyệt..."

Minh Nguyệt nắm chặt đào mộc kiếm trong tay, một chưởng vừa rồi lẽ ra đã đúng vào yếu huyệt của cô, cô hẳn phải nhanh chóng héo úa tiêu tan mới đúng.

Thúy Châu bỗng ngẩng mặt lên, mái tóc rũ rượi, nửa khuôn mặt đã thối rữa, đôi mắt đen đặc, hoàn toàn quỷ hóa, đôi môi đen thui từ từ nhếch lên.

"Ta đã coi thường mày, nhưng mày nghĩ mày có thể đánh bại ta sao?!" Oa------

Tiếng kêu the thé chói tai, quần áo trên người cô nổ tung, trên cơ thể mục nát hiện ra một đôi mắt, rồi lại một đôi mắt... tổng cộng là bốn đôi mắt.

Những đôi mắt ấy chuyển động một lúc, khuôn mặt cũng dần dần xé toạc khỏi cơ thể Thúy Châu, nhô lên, trên một thân thể, mọc ra bốn khuôn mặt, khuôn mặt nào cũng dữ tợn xấu xí, bốn chủ thể phát ra tiếng quỷ kêu vô cùng khó chịu.

"Mày nghĩ mày có thể đánh bại tụi tao sao?!"

Triệu Minh Nguyệt nhận ra hai người trong số họ, một là Tiểu Cao, một là Hương Linh. Theo như Triệu Lục kể, một trăm ngày chết một người, chắc hai kẻ còn lại cũng là những người hầu hạ Sở Tử Yến trước đây, không ngờ những người này lại bị Thúy Châu hại chết.

Thúy Châu lại nuôi bốn vong hồn trong cơ thể mình.

Mẹ kiếp.

Đánh không lại!

Triệu Minh Nguyệt chửi thề một tiếng rồi chạy ra khỏi phủ Yến Vương, nhưng cô đánh không lại, e rằng cũng chạy không thoát. Lần đầu tiên thấy đêm dài vô tận!

Xui xẻo hơn nữa là, chưa kịp bị Thúy Châu đuổi kịp, Thế Mạng Khóa trên chân cô bỗng nhiên hút lấy sức mạnh của cô, như một con rắn độc muốn hút cạn máu cô trong nháy mắt, chân trái hoàn toàn đen hóa, cơ thể bị kéo đến nỗi ngã xuống đất.

Phản ứng của Thế Mạng Khóa mãnh liệt như vậy, chẳng lẽ Sở Tử Yến đã xảy ra chuyện?!

Còn có tà ma khác xâm nhiễm cơ thể hắn?

Nhưng lúc này căn bản không cho phép Triệu Minh Nguyệt nghĩ đến những điều đó, Thúy Châu đã lao tới, mấy con quỷ dữ gần như muốn nuốt chửng cô trong nháy mắt.

Không thể chết như vậy được!

Triệu Minh Nguyệt gầm lên, muốn phá vỡ sự trói buộc lạnh lẽo trên cơ thể, giải phóng linh hồn Triệu Minh Nguyệt của chính mình trong thân xác nhỏ bé này.

Khoảnh khắc sắp chết, khí huyết trong người cuồn cuộn, nhưng thời gian không đủ, chỉ thiếu một chút xíu nữa thôi, nhưng vẫn không đủ!

"A!!!" Hữu tâm bất lực, Triệu Minh Nguyệt chỉ kịp giơ cao đào mộc kiếm chỉ về phía Thúy Châu, hét lên một tiếng, "Trừ tà!"

"Oa oa------"

Mấy giọng nói chồng lên nhau trên người Thúy Châu như mèo hoảng hốt, bay người về phía sau, nhìn Triệu Minh Nguyệt liên tục kêu la kinh hãi.

Minh Nguyệt cũng hơi ngỡ ngàng.

Chẳng lẽ sức mạnh của cô đã hồi phục? Đòn vừa rồi có tác dụng rồi?

Triệu Minh Nguyệt nhìn đào mộc kiếm rồi lại nhìn Thúy Châu, cũng chẳng rõ tình hình, nhưng vẫn đứng dậy dùng đào mộc kiếm chỉ vào Thúy Châu nói: "Yêu nghiệt, biết sự lợi hại của ta thì mau cút đi!"

 



Bình luận
Sắp xếp
    Loading...