Sở Tử Yến nhìn Triệu Minh Nguyệt, đưa tay mình ra. Ngô Hư cũng rạch một đường trên ngón tay trỏ của cậu, nhỏ máu vào chuông nhỏ.
Sau đó đặt chiếc chuông đựng máu lên bàn tế, miệng lẩm bẩm thuật ngữ âm dương.
Hai giọt máu trong chuông không ngừng hòa quyện vào nhau.
Nếu ngày tháng năm sinh cung cấp không chính xác, hoặc không thể kết hợp, hai giọt máu sẽ không thể hòa quyện thành một giọt.
Môi Ngô Hư không ngừng lẩm bẩm thần chú, chiếc chuông trên bàn tế từ từ rung động, từ vết nứt của chiếc chuông phát ra ánh sáng đen yếu ớt, sau đó là ánh sáng trắng, hai loại ánh sáng thay phiên nhau, chiếc chuông từ từ lơ lửng lên.
Mắt Ngô Hư càng lúc càng mở to, chiếc chuông trong nháy mắt lơ lửng trên không.
Leng...
Chiếc chuông rỗng phát ra tiếng kêu, rõ ràng Thế Mạng Khóa đã được cấy rất thành công, âm thanh trong trẻo lanh lảnh, hay hơn bất kỳ âm thanh chuông nào trên thế gian.
Lục Yến Thanh hơi mở to mắt. Cậu cũng là người thế mạng được kết đôi thành công, nhưng tiếng chuông tạo ra từ máu của cậu và máu của Yến Vương, nghe như đặt một khúc gỗ nhỏ trong một chiếc hộp gỗ nhỏ, lắc lên chỉ nghe thấy tiếng động nhẹ, vì vậy khi cậu đi lại bình thường không thể nghe thấy tiếng chuông.
Nhưng âm thanh của Thế Mạng Khóa do Triệu Minh Nguyệt tạo ra lại rõ ràng khác thường.
Ngô Hư mệt đến nỗi đầm đìa mồ hôi, mặt mũi trắng bệch, ôm chiếc chuông đó, quỳ trước mặt Sở Tử Yến: "Chúc mừng điện hạ, có được Phúc Chiếu tốt nhất cho đến nay, Triệu Minh Nguyệt là Phúc Chiếu của điện hạ, không sai."
Phúc Chiếu tốt nhất chẳng lẽ sẽ không chết sao? Cũng đã từng nói về Phúc Chiếu tốt nhất, bây giờ xương trắng ở nơi nào? Sở Tử Yến giơ tay nhổ một sợi tóc, tiện tay ném cho Ngô Hư: "Cầu mong như Đại Tư Mệnh đã nói."
Một sợi tóc đen dài mảnh, rơi trên hai tay Ngô Hư.
Sở Tử Yến đứng dậy, đi đến trước mặt Triệu Minh Nguyệt, khuôn mặt trắng bệch lộ ra nụ cười lạnh lùng: "Bản vương thành tâm hy vọng, Minh Nguyệt có thể lấy những gì mình cần."
Nói xong, nụ cười của hắn vụt tắt, thong thả rời khỏi tiền sảnh.
Người này hoàn toàn trái ngược với người đã từng ôm mèo trong thư viện ngày trước, may mà cô không bị vẻ ngoài yếu đuối của hắn lừa, suýt chút nữa đã nghĩ hắn đáng thương, bây giờ nhìn lại, đáng thương và đáng ghét chỉ cách nhau một chữ.
Ngô Hư dùng tóc đen của Sở Tử Yến và sợi chỉ linh có phép thuật để đan thành một sợi dây dài xuyên qua chuông, buộc vào mắt cá chân trái của Triệu Minh Nguyệt.
Sợi dây trông có vẻ mềm mại, nhưng thực chất có phù văn âm dương chạy qua, rất dẻo dai, dùng kiếm thường hoặc ngoại lực căn bản không thể cắt đứt.
Thế là, trên chân Triệu Minh Nguyệt có thêm một chiếc Thế Mạng Khóa, cô trở thành người thế mạng của Sở Tử Yến, từ đó vận mệnh gắn liền với hắn.
Nói một cách hợp lý, cô đã có thể đứng ở nơi gần nhất với Sở Tử Yến, nhưng thái độ của Sở Tử Yến đối với cô lại không còn thân thiết như lúc trước đến thư viện giỡn mèo.
Không biết hắn đang để ý điều gì, nhưng điều này không quan trọng, ở gần như vậy cô đã có đủ cách để có được tin tức về Thái Âm Linh Tê.
Ngày mười bốn tháng bảy, Tết Trung Nguyên cuối cùng cũng đến đúng hẹn...
Tết Trung Nguyên ở phủ Yến Vương có vẻ quỷ dị và thần bí.
Mặc dù âm dương sư đã thiết lập kết giới khắp phủ, bên ngoài trời mây đen dày đặc nhưng trong phủ không cảm thấy có tà khí. Nhưng từ chiều tối, nhiệt độ trong phủ bắt đầu giảm, cho dù bên ngoài đang là mùa hè oi bức, nhưng trong phủ lại lạnh đến nổi da gà.
Sở Tử Yến từ hôm qua đã bắt đầu nằm liệt giường, trước đó Triệu Minh Nguyệt tưởng rằng có hiệu quả, đến lúc này dường như hoàn toàn vô dụng, sáng sớm ngày 14 tháng 7, Sở Tử Yến bắt đầu ho ra máu, thái y bận rộn cấp cứu.
Triệu Minh Nguyệt cũng phát hiện ra Thế Mạng Khóa ở mắt cá chân cô xuất hiện một vết đen như rắn quấn quanh, cô mới hiểu ra, hóa ra không phải nhiệt độ trong phủ giảm, mà là cô đang gánh chịu hàn khí của Sở Tử Yến, đến chiều tối cô đã lạnh đến xanh mặt, môi tím tái.
Thông thường, Phúc Chiếu không có năng lực bảo vệ chủ tử, chỉ gánh chịu tai họa của chủ tử, nên bảo vệ Sở Tử Yến không phải trách nhiệm của Phúc Chiếu. Minh Nguyệt tuy được sắp xếp trong Tĩnh An Điện, cũng chỉ ngồi trấn ở ngoại sảnh mà thôi.
Trước bữa tối, Ngô Hư dẫn các đệ tử của mình đến tuần tra Tĩnh An Điện.
Các đệ tử của ông chỉ đợi lệnh ở ngoại sảnh, Ngô Hư cùng quản gia vào phòng ngủ của Sở Tử Yến. Những đệ tử đó nhìn Triệu Minh Nguyệt quấn chiếc áo choàng dày, mặt xanh mét, liếc nhìn nhau, thì thầm nói nhỏ.
"Thằng bé này chính là Phúc Chiếu được Thái Âm Thần che chở? Nhìn bộ dạng đó không biết có trụ được đến tối không."
"Thế đã là tốt rồi, năm ngoái vào thời điểm này, Phúc Chiếu đầu tiên đã chết rồi."
"Điện hạ càng lớn tuổi, sát khí càng nặng, sáng nay đã ói ra máu, không biết có qua nổi Tết Trung Nguyên năm nay không."
"Hy vọng cái gọi là Phúc Chiếu mệnh trời có thể gánh đỡ thêm chút nữa."
Các đệ tử đang trò chuyện, Ngô Hư từ phòng ngủ bước ra, đi đến trước mặt Triệu Minh Nguyệt.
"Triệu Minh Nguyệt, cảm thấy thế nào?"
Triệu Minh Nguyệt lạnh đến nỗi run lên, một lúc sau mới nói: "Ngoài lạnh ra, những thứ khác vẫn ổn."