Tư Thiếu, Lâu Rồi Không Gặp

Chương 10: Thì ra anh ta ghen rồi


Chương trước Chương tiếp

Cố Lạc đang định trả lời thì Tư Không Tấn đột nhiên nắm chặt cổ tay cô, âm thầm dùng lực.

Cố Lạc không khỏi nhíu mày. Cô còn chưa kịp nổi giận thì người đàn ông bên cạnh đã lạnh lùng lên tiếng.

“Bạch Lãng, hôm nay cậu nói có phải hơi nhiều rồi không?”

Ánh mắt anh lạnh lẽo nhìn Bạch Lãng. Giọng nói tuy nhàn nhạt, nhưng ẩn chứa trong đó là sự cảnh cáo khiến người ta không rét mà run.

Bạch Lãng bĩu môi, không nói thêm gì nữa.

Thì ra thiếu gia Tư Không ghen rồi.

Lúc này, đột nhiên có sáu người bước về phía họ, khí chất từng người một đều toát lên vẻ quyền quý.

Thoáng nhìn thấy trong đó có vài gương mặt quen thuộc, Cố Lạc lập tức cúi đầu xuống.

Đường đường là thiên kim nhà họ Cố, vậy mà giờ đây lại trở thành món đồ chơi của người khác… cô không muốn bị người ta nhận ra.

Cho dù cô cố gắng làm mình trở nên mờ nhạt đến đâu, nhưng đứng bên cạnh Tư Không Tấn, ai có thể làm ngơ trước sự tồn tại của cô chứ?

Tất cả ánh mắt, không hẹn mà cùng lúc đổ dồn về phía cô.

“Ơ, đây chẳng phải là Cố Lạc, đại tiểu thư nhà họ Cố sao?”

“Nhà họ Cố?”

“Chính là nhà họ Cố làm ăn trong ngành thời trang ấy. Nghe nói Cố tiểu thư còn là mỹ nhân số một của Tân Thành chúng ta đấy!”

“Ồ, cậu nói tập đoàn Cố thị à… đáng tiếc thật. Một người phụ nữ xinh đẹp như vậy lại gặp nhầm người, bị vị hôn phu hãm hại. Không những bị bỏ rơi, mà ngay cả Cố thị cũng đổi chủ… chậc chậc, đáng tiếc quá.”

Dù câu cuối cùng được nói rất nhỏ, nhưng Cố Lạc vẫn nghe thấy.

Những ngón tay cô dần siết chặt, trong lòng dâng lên nỗi đau nhói không nói nên lời.

Chuyện Cố thị phá sản, chuyện cô bị vị hôn phu ruồng bỏ, vậy mà nhanh chóng lan truyền trong giới thượng lưu đến thế.

Với tốc độ này, e rằng chẳng bao lâu nữa cả Tân Thành đều sẽ biết.

Sau này, cô còn mặt mũi nào đối diện với mọi người, với những người bạn trước kia?

Leo càng cao, ngã càng đau. Lúc này cô thật sự có chút căm ghét thân phận thiên kim nhà họ Cố trước đây của mình.

Tiếng bàn tán vẫn tiếp tục. Thấy Tư Không Tấn không lên tiếng, những lời nói kia dần dần chẳng còn che giấu.

Cố Lạc cắn chặt môi, cả người khẽ run lên, như sắp không đứng vững nữa.

Theo bản năng, cô liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, trong mắt đầy oán giận.

Tất cả đều tại anh.

Anh nói gì mà bảo cô đến để chặn phụ nữ khác, kết quả… lại là để cô đứng đây chịu nhục.

Hay là ngay từ đầu anh đã tính toán như vậy!

“Đủ rồi, tất cả bớt nói lại cho tôi!”

Đúng lúc này, Tư Không Tấn đột nhiên lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo, uy nghiêm, gương mặt càng thêm băng giá.

Lời nói lạnh như băng vừa thốt ra, tất cả mọi người lập tức im bặt.

Xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng gió.

“Người đã đến đông đủ rồi à?”

Từ phía xa vang lên một giọng nữ trong trẻo, phá vỡ bầu không khí nghiêm nghị căng thẳng.

Một bóng dáng mặc đồ đỏ cưỡi trên lưng tuấn mã đột nhiên phi thẳng về phía họ.

Quả là một cô gái nhỏ anh tư oai hùng!

Cố Lạc đang còn kinh ngạc thì người phụ nữ ấy đã xoay người xuống ngựa, trực tiếp lao vào lòng Tư Không Tấn.

“Anh Tấn, cuối cùng anh cũng tới rồi. Để mời được anh đến đây, em đã phải nói đỡ với Bạch Lãng không ít đâu.”

Người phụ nữ tháo chiếc mũ ra, mái tóc dài uốn lượn đầy quyến rũ lập tức buông xuống. Kết hợp với đôi mắt to tròn cùng đôi môi hơi cong lên, cô ta xinh đẹp như một con búp bê.

Tư Không Tấn khẽ nhíu mày, không lộ cảm xúc mà đẩy cô ta ra.

Ngay sau đó, anh bước đến bên Cố Lạc, vòng tay ôm cô vào lòng.

“Xảo Xảo, đây là Cố Lạc, chị dâu của em. Còn đây là cô Chu.”

Nghe vậy, Cố Lạc khẽ run lên, nhưng Tư Không Tấn lại ôm cô chặt hơn, ánh mắt cảnh cáo liếc về phía cô.

Trong lòng Cố Lạc cười khổ. Cái “tấm bia đỡ đạn” như cô, quả thật đã phát huy tác dụng rồi.

Quả nhiên, Chu Xảo Xảo không còn ngoan ngoãn đáng yêu như ban nãy nữa. Cô ta nhíu mày, ánh mắt đầy địch ý đánh giá Cố Lạc.

Cố Lạc cố nhịn sự khó chịu, giả vờ bình tĩnh chào hỏi:
“Chào cô Chu, đã sớm nghe danh cô Chu.”

Đối với sự khách sáo lịch sự của cô, Chu Xảo Xảo chỉ khẽ hừ lạnh.

“Cố Lạc? Chẳng phải chính là vị thiên kim sa sút bị vị hôn phu vứt bỏ đó sao? Sao vậy, Cố thị phá sản rồi, nên muốn quyến rũ anh Tấn của tôi để tìm đường thoát à?”

“…”

Đối mặt với những lời lẽ chua ngoa như vậy, cho dù Cố Lạc có bình tĩnh đến đâu, sắc mặt cũng không khỏi thay đổi.

Nếu cô đoán không sai, người mà Tư Không Tấn muốn cô chắn giúp lần này, chính là vị Chu tiểu thư này.

Quả thật là một củ khoai nóng bỏng tay.

Trước sự khiêu khích rõ ràng của Chu Xảo Xảo, Tư Không Tấn vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, dường như mọi chuyện đang xảy ra chẳng liên quan gì đến anh.

Cố Lạc thầm tức giận. Người đàn ông này rõ ràng là kẻ đầu sỏ, vậy mà còn có thể bày ra bộ dạng đứng ngoài xem kịch, thật quá vô sỉ!

Cô hít sâu một hơi, không thể để họ xem cô như trò cười được.

“Chu tiểu thư.”

Cô xoay mắt nhìn thẳng vào Chu Xảo Xảo, đôi mắt long lanh như nước, khẽ mỉm cười:

“Thế nào gọi là quyến rũ? Muốn quyến rũ cũng phải hai bên tình nguyện chứ. Không giống một số người, muốn quyến rũ mà lại không nhận được hồi đáp, nên mới ở đây gây chuyện…”



Bình luận
Sắp xếp
    Loading...