Một tuần sau, dưới sự nâng đỡ của Đường Tử Lăng, Đường Chính Khải thuận lợi ngồi lên ghế Chủ tịch hội đồng quản trị. Hàn Tư Kỳ trở thành thư ký riêng của ông ta, Tử Lăng giữ chức Phó chủ tịch, còn Đường Tú Tú được bổ nhiệm làm Giám đốc tài chính.
Sự thay đổi nhân sự này khiến không ít người trong công ty thầm ghen tức, nhưng vì Đường Chính Khải hiện đã nắm quyền tối cao, mọi bất mãn đều chỉ có thể nuốt vào trong bụng.
Sau khi rút lui về tuyến sau, công việc của Tử Lăng giảm đi rõ rệt. Xử lý xong đống văn kiện, thấy thời gian còn sớm, cô liền hẹn Bạch Hiên Vũ ra ngoài ăn đồ nướng.
Khi bước ra khỏi văn phòng, Tử Lăng thấy Tú Tú có vẻ lơ đãng buồn ngủ, biết rằng tuy cô có mặt ở công ty nhưng tâm trí hoàn toàn không ở đây, nên quyết định kéo cô ra ngoài hít thở không khí, tiện thể cổ vũ tinh thần.
Cô nhẹ nhàng vỗ vai Tú Tú, nắm tay cô kéo ra khỏi tòa nhà.
“Trời ơi, không khí bên ngoài đúng là dễ chịu hơn hẳn!” Tú Tú dang tay hít một hơi thật sâu, cười lớn, còn lè lưỡi với Tử Lăng. “Chị không biết đâu, em sắp chết ngộp trong văn phòng rồi!”
Tử Lăng bật cười, véo nhẹ mũi cô:
“Em đó, ngày nào cũng chỉ nghĩ đến trốn việc, coi chừng chị không phát lương cho em đó!”
Tú Tú làm bộ đáng thương, ôm lấy cánh tay cô:
“Xin tha mạng! Không có tiền thì em chết đói mất!”
Nhìn vẻ mặt dễ thương ấy, Tử Lăng không nhịn được cười, búng nhẹ lên trán cô:
“Em đúng là đồ nghịch ngợm!”
Đúng lúc ấy, Bạch Hiên Vũ vừa dừng xe. Khi nhìn thấy hai chị em đang đùa giỡn trước cửa công ty, anh ta thoáng ngẩn người.
Tú Tú mặc chiếc váy ngắn xanh nhạt, dang tay xoay một vòng như cánh bướm bay lượn, hoàn toàn thu hút ánh nhìn của anh ta.
“Bíp bíp bíp!”
Tiếng còi xe phía sau thúc giục khiến Hiên Vũ giật mình tỉnh lại, vội vàng xuống xe, trong lòng chửi thầm tên tài xế phía sau:
Khốn kiếp, dám phá cảnh đẹp của tôi!
Anh ta chỉnh lại dáng vẻ, bước tới trước mặt hai người, dịu dàng vuốt lại lọn tóc trước trán Tử Lăng:
“Sao vậy? Hai người nói chuyện gì mà vui thế?”
Tử Lăng cười hì hì khoác tay anh ta, kể chuyện mình vừa trêu Tú Tú. Hiên Vũ cũng cười, véo nhẹ mũi cô:
“Em đúng là xấu thật, ngay cả em họ mình cũng bắt nạt. Nói xem, định xin lỗi người ta thế nào?”
“Em nghĩ sẵn rồi!” Tử Lăng cười ranh mãnh. “Hay là anh giới thiệu cho em ấy một người bạn trai tốt, thế nào?”
Nghe vậy, mặt Tú Tú đỏ bừng, cắn môi ngượng ngùng:
“Chị
nói gì thế!”
Tử Lăng buông tay Hiên Vũ, cười đùa véo má Tú Tú:
“Em cũng không còn nhỏ nữa, nên có một người biết rõ em mà ở bên chứ. Đi đâu cũng có người bầu bạn, như thế mới lãng mạn!”
Bạch Hiên Vũ nhíu mày, trong lòng cực kỳ khó chịu:
Cô ấy đâu có nhờ em tìm đối tượng, em xía vào làm gì? Đúng là bà tám!
Tú Tú nhận ra ánh mắt khó chịu của Hiên Vũ, lo sợ anh ta sẽ buột miệng nói ra chuyện hôm trước, vội vàng kéo tay Tử Lăng chạy đi.
Khóe môi Hiên Vũ nhếch lên đầy đắc ý.
Tiểu nha đầu, tưởng trốn được sao? Hôm nay nhất định phải bắt em vào tay!
Hai chị em còn đùa giỡn một lúc, chuẩn bị đi ăn thì Tử Lăng nhận được điện thoại của chú Đường, nói có một dự án lớn giao cho cô, coi như để rèn luyện.
Lần đầu được giao việc thật sự, Tử Lăng vừa hồi hộp vừa phấn khích. Suy nghĩ một chút, cô quyết định quay lại công ty.
Nhưng người mời Tú Tú đi ăn là cô, bỏ mặc như vậy thì không hay. Tử Lăng bước tới bên Hiên Vũ, vỗ mạnh vai anh ta:
“Em họ em giao cho anh đó. Anh phải chăm sóc nó cho đàng hoàng, đưa nó đi dạo cho vui, nếu không em không tha cho anh đâu!”
Hiên Vũ mừng rỡ như được ban ơn:
“Yên tâm, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”
Nói với Tú Tú vài câu, Tử Lăng quay vào công ty.
Tú Tú có chút ngượng ngùng:
“À… nếu chị không rảnh thì thôi, em cũng không đi nữa…”
Nhưng Hiên Vũ lập tức kéo cô vào xe, còn cài dây an toàn cho cô:
“Em không nghe Tử Lăng nói sao? Cô ấy giao em cho anh rồi. Nếu anh không chăm sóc tốt, chắc chắn sẽ bị cô ấy mắng.”
Dù trong lòng còn do dự, nhưng vì thái độ nhiệt tình của anh ta, Tú Tú cuối cùng vẫn đồng ý đi dạo một chút.
Bạch Hiên Vũ vừa lái xe vừa cười không ngừng, máu trong người sôi lên vì hưng phấn:
Quá tuyệt! Ở bên cô ấy dễ chịu hơn nhiều so với ở cạnh Tử Lăng. Cuối cùng cũng không phải đối diện với con “mẫu dạ xoa” đó nữa… đúng là sướng thật!
“Rắc… rắc…!”
Trên bầu trời, A Tu La không còn nhớ đây là lần thứ mấy hắn đã nghiến chặt nắm tay đến mức phát ra tiếng răng rắc. Chỉ biết rằng, nếu Địch Bái không đứng bên cạnh lúc này, hắn đã sớm lao xuống, đập cho tên khốn kia tàn phế đến không thể làm người nữa.
Hắn liếc xéo thiên sứ đang nhàn nhã gặm táo bên cạnh, tức đến mức đập mạnh vào trán mình.
Chính ta mới là thằng ngu! Tại sao lại đi đánh cược với cái thứ thiên sứ não rỗng đó chứ!
Địch Bái thấy bộ dạng phát điên của A Tu La thì bật cười, vừa nhai táo vừa lè lưỡi:
“Sao? Chuẩn bị nhận thua chưa?”
“Thua cái đầu ngươi!” A Tu La gầm lên. “Ngươi không thấy sắp có chuyện lớn xảy ra à? Tình cảm của người ta đã tan nát rồi, thế mà ngươi vẫn có thể bình thản như vậy. Đúng là quái vật!”
Địch Bái xua tay, tỏ vẻ không bận tâm:
“Ta đã sớm biết Đường Tử Lăng và Bạch Hiên Vũ không thể là một đôi. Để mọi thứ xảy ra tự nhiên mới là kết cục tốt nhất cho cô ấy.”
A Tu La tức đến mức không buồn nói tiếp với thiên sứ ngu ngốc ấy nữa, chỉ uể oải nằm ngửa ra, ánh mắt tối sầm.
Trong khi đó, tại một khách sạn cao cấp, Bạch Hiên Vũ đã đặc biệt đặt một phòng riêng — chỉ có hắn và Đường Tú Tú.
Âm nhạc dịu dàng khiến tâm trạng vốn căng thẳng của Tú Tú dần thả lỏng. Cô vừa với tay lấy ly nước cam thì bị Hiên Vũ giữ lại.
“Khung cảnh lãng mạn thế này mà uống nước cam thì phá hỏng hết không khí đấy.”
Tú Tú khẽ sững người. Hiên Vũ đứng dậy, mở một chai rượu vang Lafite 1983, rót cho cô một ít.
“Thử đi, hương vị rất tuyệt.”
Mặt Tú Tú đỏ bừng. Cô cắn môi:
“Em… em không biết uống rượu…”
Hiên Vũ nhíu mày, cầm ly rượu tiến lại gần:
“Không phải chứ? Sao em lại làm anh thất vọng thế? Anh còn tưởng em sẽ khác.”
Nhìn vẻ thất vọng của hắn, lòng Tú Tú bỗng mềm đi. Cô do dự một chút rồi nâng ly:
“Vậy… em uống một chút thôi, được không?”
“Dĩ nhiên rồi!”
Hắn vui vẻ cụng ly với cô.
Chỉ một chút rượu, nhưng với người chưa từng uống bao giờ, cũng đủ khiến Tú Tú mặt nóng bừng, toàn thân mềm nhũn.
Khi thấy cô gục xuống bàn, ánh mắt Hiên Vũ lóe lên tia tăm tối.
Ngốc ạ… trò hay mới bắt đầu thôi. Sao em có thể ngủ nhanh như vậy được?
Hắn bế Tú Tú lên, bước vào phòng tổng thống, khép cửa lại.
Hiên Vũ giật phăng cà vạt, đè cơ thể mềm mại kia xuống giường, ngón tay lướt nhẹ trên gương mặt cô.
Đẹp thật… Con gái như em, vốn dĩ nên thuộc về tôi.
Hắn cười thấp, từng chút một c** q**n áo của cô.
“Rầm!”
Trên không trung, A Tu La không chịu nổi nữa, đứng bật dậy định gọi sấm sét đánh chết tên khốn kia, nhưng bị Địch Bái giữ lại:
“Nếu ngươi ra tay thì coi như thua. Cứ yên tâm, họ sẽ là cặp đôi hoàn hảo nhất.”
A Tu La gần như muốn phát điên.
Một cô gái trong sạch sắp bị hủy hoại mà ngươi còn nói được như thế sao?!
Hắn nhắm chặt mắt, không dám nhìn tiếp, chỉ để trái tim mình dằn vặt trong phẫn nộ.
Hiên Vũ cúi xuống, cắn nhẹ môi đỏ của Tú Tú, bàn tay trượt trên làn da mịn màng.
“Đừng… đừng…”
Dù mơ màng, Tú Tú vẫn cảm nhận được sự xâm phạm, yếu ớt giãy giụa.
Hiên Vũ giữ chặt hai tay cô, hôn lên môi cô một cách cuồng loạn, chiếm đoạt sự thuần khiết ấy…
Sau đó, hắn dựa lười biếng trên sofa, nhìn Tú Tú cuộn người khóc nức nở, khóe môi nhếch lên khinh bạc:
“Thôi nào, chẳng qua là mất đi cái thân thể thôi mà. Tôi sẽ chịu trách nhiệm, em làm gì phải kích động thế? Tôi đã nói là tôi thích em rồi còn gì.”
Tú Tú trừng mắt, lao tới bóp cổ hắn. Hiên Vũ bực bội đẩy cô ra, mặc lại quần áo:
“Em điên à? Được, tôi không quân tử. Nhưng em dám nói trong lòng mình không hề có tôi sao?”
Hắn cúi xuống trước mặt cô, chạm nhẹ vào mũi cô:
“Nếu em ngoan ngoãn ở bên tôi, tôi sẽ đối xử tốt với em. Hiểu chưa?”
Nhìn hắn hài lòng rời khỏi phòng, Tú Tú ôm lấy thân thể run rẩy, khóc nức nở trong tuyệt vọng.
“Mình phải làm sao đây…? Mình… rốt cuộc phải làm sao đây…?”