“Nếu em cần, tôi có thể cho em.”
Ánh mắt Lệ Nam Đình trầm lắng đến mức không thấy đáy. Từng chữ anh nói ra đều chậm rãi, rõ ràng, giống như đã suy nghĩ rất lâu trước khi thốt ra, không hề mang theo ý trêu đùa hay thử dò.
Bàn tay Cố Diên Chiêu đặt trên mép giường chậm rãi siết chặt lại. Anh cúi đầu, hàng mi rũ xuống che đi ánh mắt, vì thế cũng không nhìn thấy trong đáy mắt người đàn ông kia thoáng qua một tia chờ đợi rất khẽ.
Đến khi lòng bàn tay đau nhói, anh mới nhận ra mình đã nắm chặt đến mức nào, nhưng vẫn không buông ra.
Trọng sinh một lần, anh đã thay đổi rất nhiều.
Vậy thì Lệ Nam Đình… làm sao còn có thể là Lệ Nam Đình của kiếp trước?