Nhân Viên Tạm Thời Ở Y Quán

Chương 77: Bực Tức (1)


Chương trước Chương tiếp

Thì hôm nay chắc chắn việc làm ăn đã rất tốt, danh tiếng y quán cũng sẽ lan rộng, tiền bạc cuồn cuộn chảy vào.

“Bây giờ danh tiếng và ảnh hưởng của y quán vẫn chưa mở ra.”

“Ngày mai có khi còn chẳng có nổi một bệnh nhân.”

Phạm Hiểu Đông vẫn tiếp tục bất mãn nói.

“Có bệnh nhân hay không cũng không liên quan đến anh.”

“Tiền lương sẽ không thiếu anh một xu.”

Vương Tiểu Long trả lời một câu.

“Cậu tưởng bản công tử coi trọng mấy nghìn tiền lương của cậu sao?”

“Tôi là đang lo cho Tiểu Liên.”

Phạm Hiểu Đông trả lời rất nhanh.

Lo cho Bạch Liên?

Vương Tiểu Long đương nhiên không tin mấy lời đó.

Phạm Hiểu Đông chẳng phải người tốt đẹp gì.

Hắn đến y quán không phải để làm việc, mà chỉ vì theo đuổi Bạch Liên.

Hiệu quả kinh doanh của y quán…

Phạm Hiểu Đông thật sự sẽ quan tâm sao?

“Ha ha.”

Vương Tiểu Long chỉ trả lời hai chữ.

“Vương Tiểu Long, cậu ha ha cái gì?”

“Bản công tử đang lo lắng cho hiệu quả kinh doanh của y quán.”

“Cậu là cổ đông, cậu đã làm được gì?”

Ban đầu Phạm Hiểu Đông chỉ lẩm bẩm một mình trong nhóm, không ai để ý.

Bây giờ thấy Vương Tiểu Long trả lời…

Hắn lập tức chĩa mũi dùi vào Vương Tiểu Long.

Vương Tiểu Long không thèm để ý, chuẩn bị tiếp tục nghiên cứu Âm Dương y thuật.

Nhưng rõ ràng…

Phạm Hiểu Đông không định bỏ qua như vậy.

“Thằng nhóc, không nói nữa à?”

“Hừ! Muốn y quán phát triển lớn mạnh, vẫn phải nhờ bản công tử lo liệu.”

Nói xong, thấy Vương Tiểu Long không trả lời nữa, Phạm Hiểu Đông cũng tự thấy mất hứng rồi offline.

Tối hôm đó.

Phạm Hiểu Đông dẫn theo tay sai Trương Vượng, lên các diễn đàn BBS lớn của Đông Nam thị để đăng quảng cáo cho Âm Dương y quán.

Sau đó hắn còn gọi điện cho Bạch Liên để tranh công.

Nhưng phản ứng của Bạch Liên rất bình thản.

Cô chỉ “Ừ” một tiếng rồi cúp máy.

Điều này khiến Phạm Hiểu Đông có chút bực bội.

Nhưng nghĩ lại…

Ngày mai có lẽ việc làm ăn sẽ khá hơn.

Dù sao hắn đã đăng nhiều quảng cáo như vậy, ít nhiều cũng phải có chút hiệu quả.

Đến lúc đó…

Ấn tượng của Bạch Liên về hắn cũng sẽ thay đổi.

Như vậy…

Những việc hắn làm cũng không uổng công.

Vương Tiểu Long chìm đắm trong Âm Dương y thuật, mãi đến nửa đêm mới đi ngủ.

Sáng hôm sau…

Hắn lại đến vườn hoa trong khu dân cư để luyện Ngũ Cầm Hí.

Nhờ luyện Ngũ Cầm Hí mỗi ngày, lại từng uống Đại Lực Hoàn chính tông của Nam Thiếu Lâm…

Thể chất của Vương Tiểu Long ngày càng tốt hơn.

Mỗi ngày chỉ cần ngủ vài tiếng là đã đủ sức lực.

Tinh thần cũng đặc biệt sung mãn.

“Ơ kìa, cậu thanh niên biết y thuật kia lại tới rồi.”

“Lão Trần, ân nhân cứu mạng của ông tới rồi kìa.”

Lão Trần…

Là một ông lão gầy gò tóc bạc.

Ngày đó chính ông bị lên cơn hen suyễn rồi ngất xỉu trong vườn hoa.

May mắn có Vương Tiểu Long kịp thời cứu chữa.

Nếu đợi xe cấp cứu tới, e rằng mọi chuyện đã muộn rồi.

Sau đó bác sĩ điều trị của ông cũng nói…

Có lẽ đã có cao nhân xoa bóp bấm huyệt giúp ông ổn định nhịp tim, nếu không tình hình sẽ rất nguy hiểm.

Sau khi xuất viện…

Lão Trần đặc biệt đi hỏi thăm trong khu dân cư.

Nhưng không ai biết Vương Tiểu Long là ai.

Tuy không ai biết Vương Tiểu Long là ai, nhưng mọi người đều biết mỗi sáng sớm cậu đều đến đây tập thể dục.

Vì vậy…

Ngay sáng sớm hôm sau khi xuất viện, lão Trần đã ra vườn hoa chờ.

Quả nhiên…

Ông đã gặp được Vương Tiểu Long.

“Ân nhân…”

Lão Trần nắm chặt cánh tay Vương Tiểu Long, giọng nói có chút kích động.

“Ông là…?”

Vương Tiểu Long không nhận ra ông.

“Ba ngày trước tôi ngất ở đây, chính cậu đã cứu tôi.”

Lão Trần nói.

Vương Tiểu Long lập tức hiểu ra, cười nói:

“Chỉ là chuyện nhỏ thôi, bác không cần khách sáo như vậy.”

Nói xong, Vương Tiểu Long định sang bãi đất bên cạnh tiếp tục luyện Ngũ Cầm Hí.

Nhưng lão Trần là người thuộc thế hệ cũ, rất coi trọng ơn nghĩa “một giọt nước cũng phải báo đáp”.

Ông kiên quyết nói:

“Không được.”

“Hay là thế này… tối nay nếu cậu rảnh, đến nhà tôi ăn bữa cơm, coi như để tôi bày tỏ lòng biết ơn.”

Thấy nếu mình không đồng ý thì ông lão chắc chắn còn nói mãi, Vương Tiểu Long gật đầu.

Dù sao…

Chỉ là ăn một bữa cơm, cũng không có gì.

Khi Vương Tiểu Long và Lục Nhân Giáp đến y quán, trước cửa Âm Dương y quán đã tụ tập hơn hai ba chục người.

Tất cả đều đứng tụm lại trước cửa.

Chẳng lẽ…

Tôn Kiến lại thuê người tới gây rối?

“Có chuyện gì vậy?”

Vương Tiểu Long vừa định hỏi.

Bỗng nhiên trong đám đông có người nhận ra hắn, liền hô lên:

“Chính là cậu thanh niên này!”

“Cậu ta chính là vị thần y của Âm Dương y quán!”

Câu nói vừa dứt…

Mọi người lập tức ùa tới.

Ai nấy đều sợ chậm một bước sẽ mất lượt.

Vương Tiểu Long lập tức hiểu ra.

Tối hôm qua hắn trổ tài chữa bệnh trước cửa y quán.

Vốn chỉ định đối phó chiêu bẩn của Tôn Kiến.

Nhưng không ngờ…

Rất nhiều người qua đường bị y thuật thần kỳ của hắn thu hút, nhất quyết muốn đến chữa bệnh.

Hơn nữa…

Lúc đó Vương Tiểu Long cũng đã hứa để họ hôm sau tới.

“Nếu đến khám bệnh thì xếp hàng.”

“Từng người một.”

Vương Tiểu Long nói.

Ngay sau đó…

Hắn vào trong y quán, khoác lên chiếc áo blouse trắng rồi bước ra.

Trong lúc đó hắn cũng giải thích sơ qua với Bạch Liên chuyện đã xảy ra.

Bạch Liên nghe xong cũng rất kinh ngạc.

“Hôm qua còn lo y quán ế ẩm.”

“Xem ra không cần lo nữa rồi.”

Vương Tiểu Long cười nói:

“Không nói nữa.”

“Nhiều bệnh nhân thế này, đủ bận cả ngày rồi.”

Nói xong…

Hắn bắt đầu khám bệnh.

Bệnh nhân đầu tiên là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi.

Vương Tiểu Long nhìn vài lần, nhưng không thấy dấu hiệu bệnh gì rõ ràng.

Đang định hỏi…

Người đàn ông kia tháo mũ xuống, lộ ra cái đầu hói kiểu Địa Trung Hải, ngượng ngùng nói:

“Cậu thanh niên…”

“Cậu xem chứng hói đầu của tôi có chữa được không?”

Vương Tiểu Long suýt nghẹn lời.

Hắn còn tưởng người này mắc bệnh gì nghiêm trọng.

Ai ngờ…

Đứng đầu hàng chỉ để chữa hói đầu.

Hắn bắt mạch.

“Anh không phải rụng tóc bệnh lý.”

“Chủ yếu là áp lực công việc và cuộc sống quá lớn.”

 



Bình luận
Sắp xếp
    Loading...