“Thì ra… không phải là mơ…” Giọng nói run rẩy của Diệp Tiếu Tiếu chất chứa nỗi đau khiến Âu Dương Diệu Thần sững lại.
Đúng vậy, không phải mơ. Tất cả những gì trước mắt đều đang nhắc nhở cô rằng đó hoàn toàn là sự thật.
Trái tim Diệp Tiếu Tiếu như bị hàng ngàn con kiến gặm nhấm, từng cơn đau co thắt khiến cô gần như không thở nổi.
Âu Dương Diệu Thần nghi ngờ nhìn cô. Thấy vẻ bi thương trên mặt cô không giống giả vờ, anh lên tiếng hỏi:
“Cô tên gì?”
Đôi mắt vô hồn của Diệp Tiếu Tiếu khẽ liếc anh một cái. Âu Dương Diệu Thần rõ ràng cảm nhận được ánh mắt cô đang hướng về phía mình, nhưng ánh nhìn ấy hoàn toàn trống rỗng, như thể cô không hề nghe thấy câu hỏi.
Trong lòng anh chợt dâng lên một cảm giác lạ lùng. Những người phụ nữ trước kia, sau khi cùng anh lên giường tỉnh dậy hoặc là tiếp tục quấn lấy anh, hoặc là ra sức lấy lòng. Ai cũng mong ánh mắt anh chỉ quanh quẩn bên mình. Thế nhưng người phụ nữ này lại hoàn toàn khác.
Đây là lần đầu tiên Âu Dương Diệu Thần bị một người phụ nữ coi như không khí.
Chiếc đồng hồ quả lắc tích tắc từng nhịp. Ánh mắt Diệp Tiếu Tiếu dần dần lấy lại thần sắc ban đầu, chỉ là sự u ám trong đó không thể che giấu.
Việc đã xảy ra rồi. Đau lòng thì vẫn đau lòng, nhưng việc cấp bách nhất bây giờ là rời khỏi nơi này.
“Xin hỏi… quần áo của tôi ở đâu?” Diệp Tiếu Tiếu cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng sự run rẩy vẫn không thể che giấu. Cô không tìm thấy quần áo của mình.
“Cô tên gì?” Âu Dương Diệu Thần không trả lời mà nhàn nhạt hỏi lại.
Diệp Tiếu Tiếu nhìn anh một cái, nói:
“Diệp Tiếu Tiếu.”
“Tối qua vì sao cô xuất hiện ở đây?”
“Vì…” Diệp Tiếu Tiếu do dự một chút rồi chậm rãi nhớ lại. “Vì bạn tôi có hẹn xem mắt nhưng đột xuất không đến được, nên tôi thay cô ấy đến. Sau đó người đàn ông xem mắt đó, ông Cao… có lẽ đã bỏ thuốc vào trà của tôi. Tôi rất sợ nên bỏ chạy, chạy đến đây. Ông ta đuổi theo, rồi vào căn phòng này. Tôi thấy phòng không có ai nên định tắm rửa… sau đó thì tôi không biết gì nữa.”
Nếu không phải người đàn ông này hỏi, có lẽ cô đã quên mất vì sao mình lại đến đây.
Âu Dương Diệu Thần đã hiểu. Tối qua sau khi họp xong trở về, anh phát hiện người phụ nữ này trong phòng tắm. Nghĩ rằng do thuộc hạ đưa đến, anh cũng không khách khí mà nhận lấy. Không ngờ cô chỉ vô tình lạc vào phòng mình.
Dù chuyện đã xảy ra, Âu Dương Diệu Thần cũng không có chút gánh nặng tâm lý nào.
Diệp Tiếu Tiếu nhìn chằm chằm người đàn ông tuấn tú trước mặt. Chính người đàn ông này đã lấy đi lần đầu của cô, lấy đi sự trong trắng, khiến cô rơi vào hoàn cảnh chật vật như bây giờ. Thế mà cô vẫn đang nói chuyện với anh.
Diệp Tiếu Tiếu yếu đuối… đáng thương… cô thật đúng là đồ ngốc! Cô gào thét trong lòng.
“Chuyện này, tôi sẽ xử lý.” Âu Dương Diệu Thần thản nhiên nói.
Nói xong, anh cầm điện thoại bên giường, gọi một cuộc, dặn dò vài câu rồi cúp máy. Sau đó quay sang nhìn Diệp Tiếu Tiếu đang thất thần:
“Năm phút nữa người của tôi sẽ đến. Quần áo của cô ở trong phòng tắm.”
“À…” Diệp Tiếu Tiếu nhìn vẻ mặt lạnh lùng của anh, lập tức dập tắt ý nghĩ nhờ anh giúp đỡ. Cô quấn chặt chăn quanh người, vội vã chạy vào phòng tắm.
Vài phút sau, cô đã mặc chỉnh tề bước ra.
“Tổng giám đốc, xin hỏi có gì dặn dò?” Một người phụ nữ xinh đẹp, ăn mặc trang nhã trong bộ đồ công sở xuất hiện trong phòng.
Âu Dương Diệu Thần liếc nhìn Diệp Tiếu Tiếu đang rụt rè bên cạnh, hỏi:
“Tối qua cô ăn ở phòng riêng số mấy trong nhà hàng?”
“Phòng số năm.”
“Người đàn ông xem mắt với cô tên gì?”
“Cao Vĩ Nghiệp.”
“Nghe rõ chưa?” Anh nhìn nữ trợ lý, nhàn nhạt nói: “Đi điều tra người đàn ông này. Ba mươi phút nữa tôi muốn nhìn thấy hắn.”
“Vâng!” Người phụ nữ kia cung kính đáp.
Diệp Tiếu Tiếu ngơ ngác nhìn gương mặt tuấn lãng của anh. Không thể phủ nhận người đàn ông này thật hoàn hảo, nhưng anh không phải người trong tim cô.
Lúc này cô chỉ muốn rời đi, nhưng người đàn ông kia lại bắt cô ở lại chờ Cao Vĩ Nghiệp.
Nửa giờ sau, trong tâm trạng đau đớn, Diệp Tiếu Tiếu thực sự nhìn thấy Cao Vĩ Nghiệp.
Cao Vĩ Nghiệp vô cùng kích động. Sáng nay có người đến nhà nói tổng giám đốc Âu Dương muốn gặp anh ta. Nghe vậy anh ta mừng như điên. Ở đất nước này, ai mà không biết đến vị tổng giám đốc nổi tiếng ấy?
Anh chính là tổng giám đốc tập đoàn Bá Thiên — Âu Dương Diệu Thần. Bao nhiêu phụ nữ trên thế gian đều mơ được dựa vào anh. Cha anh là chủ tịch tập đoàn Bá Thiên, đứng đầu bảng xếp hạng giàu có của quốc gia L. Anh sở hữu thực lực tuyệt đối, đứng đầu hàng nghìn công ty và tập đoàn. Mỗi lần xuất hiện ở đâu cũng gây nên một cơn sóng gió.
Ngoại hình, năng lực, gia thế — bất kỳ điểm nào của anh cũng đủ khiến người ta phát cuồng. Chưa kể đến thủ đoạn mạnh mẽ bá đạo, chỉ trong năm năm đã đưa tập đoàn Bá Thiên lên một tầm cao mới. Không người đàn ông nào không khâm phục anh, không người phụ nữ nào không muốn với tới anh.
Nghe đồn anh lạnh lùng, tàn nhẫn, hỉ nộ không lộ ra ngoài. Uy nghiêm giữa hàng mày khiến người khác không dám xâm phạm. Còn đời tư của anh thì lại đơn giản: bên cạnh anh chưa bao giờ thiếu phụ nữ trẻ đẹp, nhưng với anh, phụ nữ chỉ là công cụ sưởi ấm giường chiếu, anh chưa từng cho phép bất kỳ ai bước vào tim mình. Cũng chính vì vậy, những người từng có quan hệ với anh đều vừa yêu vừa hận.
Cao Vĩ Nghiệp không phải phụ nữ, nên anh ta chỉ quan tâm đến tiền bạc mà Âu Dương Diệu Thần có thể mang lại. Tập đoàn Bá Thiên bao trùm khắp ngành điện tử, kim cương, thương mại, công nghệ… ở quốc gia L. Chỉ cần dính chút liên quan cũng có thể kiếm tiền.