Đồ Đệ Hắc Hóa Của Sư Tôn Lãnh Tình

Chương 16: Bị thương (1)


Chương trước Chương tiếp

Hành Phong đứng yên tại chỗ.

Đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng Chu Du nữa, hắn mới chỉnh lại y bào, xoay người rời đi. Đôi ủng dài giẫm lên những miếng bánh hoa hồng rơi dưới đất, nghiền nát chúng thành bùn.

Trong tiếng gió, vang lên một tiếng cười lạnh.

“Hừ, bây giờ đến hạng chuột nhắt vô danh nào cũng dám bén mảng tới bên sư phụ rồi.”

Văn phủ, một tiểu viện đã sớm bị bỏ hoang.

Sau khi đưa Hành Phong về, Lục Tử Diễn tiếp tục lục soát tòa phủ trạch này. Càng đi càng sâu, đến gần cuối mới nhìn thấy ở góc đông nam một cánh hoa thùy môn, phía trên khắc mấy chữ bút pháp cứng cáp như sắt vẽ bạc: “Phù Cư”.

Đúng như tên gọi, Phù Cư được xây trên mặt nước. Tiểu lầu bằng gỗ tựa núi kề sông, tuy đã lâu không có người ở, nhưng hôm nay trời trong nắng đẹp, mặt nước gợn sóng lấp lánh. Kết hợp với hành lang nổi trên hồ cùng những chậu cảnh treo lơ lửng, cảnh sắc vẫn đẹp như chốn tiên cảnh.

“Ngươi nói xem, nếu lúc đầu chọn cho ta cái thân phận công tử nhà giàu thì tốt biết mấy. Ngày ngày ăn ngon uống sướng, ta tuyệt đối bản sắc diễn xuất, cần cù chăm chỉ, không hề tiêu cực trễ nải!”

Nghĩ đến tiểu trúc lâu đơn sơ của mình ở Thiên Kiếm Tông, Lục Tử Diễn triệt để Phật hệ.

Cái trúc lâu đó cũng chẳng biết do đời sư huynh nào dựng lên, đặt vào thời hiện đại thì đúng là nhà nguy hiểm.

Bên trong ngoài một cái giường, một cái bàn, chẳng có gì khác.

Trời nắng thì còn đỡ, trời mưa thì thảm — bên ngoài mưa to, bên trong mưa nhỏ. Nếu không phải thể chất tu sĩ tốt, Lục Tử Diễn nghi ngờ mỗi năm Thiên Kiếm Tông đều phải chết cóng vài sư huynh đệ.

“Nói nhảm, đãi ngộ tốt thế thì còn đến lượt ngươi à? Trong lòng ngươi không có tí AC số nào sao?”

Lục Tử Diễn giả cười lật mắt:
“Ha ha, các hạ sao không theo gió mà đi, bay thẳng chín vạn dặm?”

“…Nói tiếng người.”

“Đồ ngu, sao ngươi không lên trời luôn đi?”

“…”
"Quân Thuyết Minh" im lặng.

Lục Tử Diễn thở dài trong lòng, nghĩ thầm: cuộc sống chẳng phải rất tốt đẹp sao? Sao cái tên  này cứ nhất định phải kéo hắn vào con đường tổn thương lẫn nhau vậy chứ :)

Bước vào tiểu lầu, Lục Tử Diễn dùng thần thức cảm ứng một lượt, không phát hiện điều gì đặc biệt. Hắn cũng chẳng để tâm, bắt đầu lật tìm đồ đạc trong phòng.

Vì bụi quá nhiều, hắn còn tiện tay bấm một tránh trần quyết, sợ làm bẩn bộ bạch y trên người.

Ngay lúc hắn chẳng thu hoạch được gì, chuẩn bị quay về phòng xem Hành Phong thế nào—

Một phong thư đã ngả màu vàng úa, lặng lẽ rơi xuống bên chân hắn.

“Ngô ái thân khải.”

Mở thư ra xem, bốn chữ lớn ấy đập ngay vào mắt, nét chữ mềm mại tinh xảo, đẹp đẽ vô cùng.

Dù đọc thư của người khác vốn không phải chuyện hay ho gì, nhưng Lục Tử Diễn gần như theo bản năng đã cảm thấy bức thư này vô cùng quan trọng. Hắn tiếp tục đọc xuống, phát hiện nội dung nói về ân oán tình thù giữa bà nội của vị gia chủ đương nhiệm Văn phủ và một ma tu tên là Huyết Hải.

Xét cho cùng cũng chỉ là một câu chuyện cầu mà không được, cũ kỹ đến mức tầm thường, vậy mà không hiểu vì sao, lại khiến người ta đọc ra một cảm giác hư vô như giấc mộng phù sinh, trống rỗng và đau lòng đến lạ.

Đọc xong bức thư trong vội vàng, Lục Tử Diễn rốt cuộc cũng hiểu được vì sao nữ ma tu kia cứ bám chặt lấy Văn phủ, nhổ lông cừu không buông.

Hắn cẩn thận cất phong thư đi, chuẩn bị mang tới trước mặt đại lão Vân Tà để… lĩnh công —

Khụ! Không đúng.

Là chia sẻ tình báo.

Nhưng vừa bước ra khỏi nơi ở tạm này, hắn đã cảm nhận được từ xa một luồng linh khí khổng lồ đột nhiên bốc thẳng lên trời.

Xong đời rồi!

Đây rõ ràng là linh khí của đại lão Vân Tà mà!

Chắc chắn là nữ ma tu kia lại quay về gây chuyện rồi!

Lục Tử Diễn gào thét trong lòng một tiếng, lập tức lao về phía đó.

Hắn vốn không phải lo Vân Tà đại lão bị thương — dù sao người ta cũng là cháu ruột của lão tổ tiên tông, thủ đoạn bảo mệnh so với hắn chẳng khác nào cách nhau cả một rãnh Mariana. Thật sự có nguy hiểm thì e là hắn đã chết thành tro bụi, còn Vân Tà đại lão vẫn có thể tiếp tục sống tốt.

Điều Lục Tử Diễn lo sợ, là Vân Tà ra tay không nương tình, trực tiếp g**t ch*t nữ ma tu kia!

Dựa theo nội dung bức thư này mà xét, giữa nữ ma tu và Văn phủ thực chất chỉ là hiểu lầm. Lục Tử Diễn từng tận mắt thấy nàng giết người, nhưng người bị giết là kẻ dám ra tay với trẻ nhỏ. Thêm vào đó, ánh mắt nàng trong veo tỉnh táo, hoàn toàn không giống đại gian đại ác…

Lục Tử Diễn cảm thấy — nữ ma tu này vẫn còn cứu được.

Từ rất xa, hắn đã nghe thấy giọng đại lão vang lên, đầy khiêu khích:

“Chỉ là một ma quân do linh chi đỏ ngàn năm tu luyện thành, cũng dám càn rỡ trước mặt ta sao?!”

Vân Tà cười lạnh một tiếng, ép ra một ngụm tinh huyết phun lên một tấm phù lục. Phù lục ấy rõ ràng không phải phàm vật, viền ngoài mơ hồ có từng tia lôi điện màu vàng lưu chuyển. Khi tinh huyết của Vân Tà dung nhập vào, lôi điện vàng kim ấy lập tức phồng to gần gấp đôi!

Ma tu vốn đã sợ thứ chí cương chí liệt như lôi đình, huống chi đây lại là lôi vàng!

“Kim quang lôi hỏa phù lục… ngươi vẫn luôn che giấu thực lực!”

Huyết Chi nghiến răng nói ra mấy chữ này, trong lòng đã nảy sinh ý định bỏ chạy lần nữa.

Nàng cảm thấy ông trời đang đùa cợt mình.

Rõ ràng nàng chỉ muốn báo thù mà thôi, vì sao lúc nào cũng có đám tu sĩ miệng thì hô hào trừ ma vệ đạo, lại cứ nhất quyết ngăn cản nàng?

Chẳng lẽ lỗi lầm do con người gây ra thì không phải lỗi?

Chẳng lẽ lời hứa mà con người nói ra, đều chỉ là lời dối trá lừa người?

Huyết Chi và Huyết Hải đều là linh vật hóa hình. Một người là huyết linh chi, có thể cứu người chết, mọc lại xương trắng; người kia là lá Thương Ngô, có thể kéo dài tuổi thọ, ngàn năm không mục nát.

 



Bình luận
Sắp xếp
    Loading...