Trần Tư Tư đúng là rất biết tự “não bổ” cho tình huống. Lúc này hắn đã nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái, khôi phục dáng vẻ ôn hòa thường ngày. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ bị tổn thương, ánh mắt đau lòng nhìn về phía Cố Yến:
“Yến Yến, em đừng tiếp tục bướng bỉnh nữa được không? Chẳng lẽ… em thật sự thích cái tên điên đó rồi sao?”
Đánh chính là đánh anh đấy.
Không chỉ đánh, mà còn đánh đến mức anh nửa người tàn phế.
Nghe vậy, trong mắt Cố Yến lóe lên một tia sáng lạnh. Cô vẫn cầm tảng đá trong tay, giọng nói thong thả, thậm chí còn mang theo chút thản nhiên như đang trò chuyện:
“Phải đó. Hồi trước nhìn trúng anh đúng là tôi mù mắt thật. Bây giờ thị lực đã hồi phục rồi, đương nhiên tôi sẽ chọn một người đẹp trai hơn anh, giàu hơn anh, có thế lực hơn anh, mà còn có lương tâm hơn anh chứ.”
Cô dừng lại một nhịp, khóe môi khẽ cong lên.
“Huống chi…”
“Người như Lục tổng, vừa đẹp vừa đỉnh như vậy, còn chủ động lấy thân báo đáp, tôi sao có thể từ chối được chứ?”
Ở cách đó không xa, Doãn Tế:
“!!!”
Anh ta gần như muốn tè ra quần vì sợ.