Cuối Cùng Lục Thiếu Cũng Ra Tay Với Tôi Rồi

Chương 16: Giam Giữ


Chương trước Chương tiếp

Bước ra khỏi phòng nghỉ, Lục Niệm Thâm vừa chỉnh lại cổ áo thì đã nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên ngoài văn phòng.

“Vào đi.”

Cửa mở ra, Doãn Tế ôm theo mấy tập hồ sơ bước vào. Ánh mắt anh theo thói quen liếc nhanh qua hai người trong phòng, nhưng chỉ một cái nhìn thoáng qua, tim anh đã khẽ giật mình.

— Môi của cả hai đều đỏ.

Không phải kiểu đỏ vì lạnh, cũng không phải do son môi… mà là thứ màu sắc quá rõ ràng, quá quen thuộc.

Trong đầu Doãn Tế lập tức hiện lên suy đoán mà chính anh cũng không dám nghĩ tiếp. Gương mặt anh nóng bừng lên, vành tai cũng đỏ theo. Anh vội vàng đưa tài liệu cho Lục Niệm Thâm, nói vài câu ngắn gọn rồi gần như chuồn thẳng ra ngoài, bước chân có phần vội vã, chẳng khác nào đang trốn chạy.

Cố Yến đứng một bên nhìn theo bóng lưng rời đi đầy hoảng hốt của Doãn Tế, trong lòng tràn đầy khó hiểu. Cô còn chưa kịp suy nghĩ xem rốt cuộc anh ta bị làm sao, thì ký ức về chuyện lúc trước bất chợt ùa về.

Khóe môi cô cong lên một chút.

Cố Yến lặng lẽ tiến lên từ phía sau Lục Niệm Thâm, cúi người, hai tay vòng qua cổ anh, cả thân thể gần như dán sát vào lưng anh. Hơi thở ấm áp nhẹ nhàng phả bên tai anh, giọng nói mềm mại vang lên:

“Ngăn kéo đó… anh vẫn chưa mở cho em xem đâu.”

Chỉ một câu nói, cộng thêm giọng điệu dịu nhẹ ấy, đủ để khiến toàn bộ hệ thống phòng bị của Lục Niệm Thâm tan rã.

...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...